Bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học – quyết định đúng hay sai?

Chuyện bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học nghe như một câu nói đùa lại hóa thật đối với tôi, một đứa con gái tỉnh lẻ, nhiều tham vọng đổi đời nhưng lại bần cùng trong cái nghèo túng. Ngày đặt chân lên thành phố với hàng trăm nỗi khao khát được học thêm nhiều điều mới mẻ, thoát khổ nhờ vào con chữ nhưng tôi lại không bao giờ nghĩ có lúc phẩm hạnh và tiết hạnh lại là sự lựa chọn cuối cùng để đánh đổi.

Gia đình tôi có 5 anh chị em, tôi là đứa thứ ba và còn thêm hai đứa em trai và em gái nữa chỉ mới học lớp năm. Khi tôi lên 15 tuổi đã phải phụ ba mẹ gánh hàng bán buôn ngoài chợ, tát nương bắt cá, làm đủ mọi nghề để có tiền đi học. Nhìn tôi đang tuổi ăn tuổi lớn lại có vẻ ngoài kha khá hơn chúng bạn cùng tuổi nhiều người nói đùa “Thôi bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học cho đỡ khổ đi”.

vì nghèo khổ bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học

Cuộc sống của tôi gắn liền với đồng án sau những giờ học. Ảnh: Internet

Những xáo trộn

Ba mẹ tôi nghe thì tỏ vẻ khó chịu vì nhà nghèo thật nhưng chẳng bao giờ chấp nhận cái chuyện con cái đi ngoài lề lối đạo đức. Rồi đến năm 18 tuổi tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng của thành phố với vị trí khá cao. Thời gian đầu được học bổng nên chỉ làm thêm để trang trải cuộc sống hàng ngày. Nhưng bắt đầu từ năm thứ 3 trở đi học phí có sự thay đổi, ba mẹ lại phải chăm các em còn tuổi nhỏ tôi bắt đầu nghĩ về một điều xấu hơn.

Nghe một số cô bạn cùng phòng nói về chuyện bán trinh tiết có giá cao, tôi từng nghĩ hay bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học. Chỉ một lần thôi số tiền cũng đã đủ cho mình học cả năm, tiết kiệm dành dụm thì có lẽ cũng đợi được hết mấy học kì nữa cho đến lúc ra trường. Nhưng mỗi lần cứ nghĩ về việc đó tôi lại thấy lòng đầy bất an, ba mẹ nào có muốn tôi phải làm như vậy.

cô gái ngồi suy nghĩ

Tôi đắn đo trước một quyết định lớn của cuộc đời mình. Ảnh: Internet

Nỗi trăn trở

Hạn đóng tiền học phí cũng đến, sau nhiều tháng nấn ná tôi nghĩ bụng lần này coi như mình không muốn cũng không còn được nữa, không thể để việc học dang dở, rồi tương lai của tôi liệu sẽ đi về đâu. Nghĩ vậy tôi quyết định chụp hình lại, đưa thông tin cần thiết và nhu cầu lên một trang web kín về những người có nhu cầu tình dục. Chẳng mấy chốc tôi nhận được không ít email muốn trao đổi nhưng lại không đủ dũng cảm để trả lời hết những tin nhắn kệch cỡm đó.

Tôi đã nằm vật vã hơn 3 ngày không buồn ăn uống, không muốn nói chuyện với ai vì quyết định giao dịch với một người đàn ông vào chiều thứ 6 sau khi kết thúc buổi học cuối của bộ môn chuyên ngành và nhận tiền để đóng học phí vào hạn cuối ngày thứ 7. Tuy nhiên đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, không thể nghĩ về một điều gì khác khi lựa chọn đi con đường ngược lại với những gì ba mẹ tôi răn dạy trước khi học ở chốn phồn hoa này.

trùm mặt

Tôi nằm vùi suốt mấy ngày vì sợ hãi vì quyết định của mình. Ảnh: Internet

Hồi tưởng…

Sau đó trước hai tiếng đến điểm hẹn tôi đi xe đạp lướt qua cái khách sạn, đi thêm 5, 6 vòng nữa nhưng nghĩ đến cảnh lên phòng, đứng ở quầy lễ tân là chân tay lại bủn rủn. Tôi không chắc khi mình đi vào căn phòng đó, làm cái việc trao đổi thể xác bằng vật chất kia thì liệu có con đường nào để quay lại hay không, hoặc tôi sẽ chẳng bao giờ xóa được vết nhơ đó trong đời. Sau một hồi tự trấn an mình, tôi hít một hơi dài lấy can đảm và quyết định quay về thôi không làm cái chuyện nhơ nhuốc ấy nữa.

Bây giờ khi nghĩ lại về cái quyết định bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học mà tôi lại thấy sợ, nhưng tôi đã không phải hối hận khi mình lựa chọn đúng. Nếu như thời gian được phép quay lại tôi cũng sẽ chọn lựa quyết định ấy thêm một lần nữa để một đứa dại khờ như tôi có thể học cách trưởng thành từ những điều vấp ngã và biết trân trọng hơn những gì mình đang có.

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :