Bệnh nhân HIV/AIDS – chúng tôi đối mặt làm sao với cuộc đời còn lại?

Nhiều bệnh nhân HIV/AIDS chia sẻ với chúng tôi “Khổ lắm tụi em à, nhiều khi muốn sống an nhàn phần đời còn lại, giúp đời một chút mà người ta kì thị đâu có cho!” là những chia sẻ của không ít người vô tình mang căn bệnh quái ác khi họ cũng chỉ là nạn nhân của số phận, có người còn chưa dùng ma túy một lần nào, vậy mà bất hạnh cứ bủa vây khiến cuộc đời họ lầm khổ lúc nào chẳng hay.

Một chuyên đề nghiên cứu tâm lí của những người bệnh nhân HIV/AIDS được chúng tôi triển khai khi mới bước vào năm hai đại học. Không phải là một đề tài quá mới mẻ so với số lượng chuyên đề về căn bệnh này đã từng nghiên cứu trước kia, nhưng cái mà chúng tôi muốn khai thác chính là những góc khuất của con người khi bị số phận đã gạch nửa cái tên.

bệnh nhân hiv aids

Bệnh nhân HIV/AIDS phải đối mặt với nhiều vấn đề xã hội. Ảnh: Internet

Men theo con đường hẻm quanh co trong một khu đô thị đã xuống cấp của Sài Gòn, chúng tôi tìm đến một ngôi nhà nằm gần cuối hẻm với cái vẻ cũ kĩ của thời gian. Căn nhà của chị Thanh dường như là một túp lều được che tạm với mấy tấm bạc rách tươm, trên là mấy tấm tôn rỉ sét. Tôi thấy một người đàn bà dáng mập mạp chứ không gầy gò như trong tưởng tượng đang lúi húi nấu một cái nồi gì đó trên bếp. Chị nghe có tiếng người nên quay sang nhìn chúng tôi với một ánh mắt e ngại, sau một hồi lâu thì chúng tôi ngồi xuống nói chuyện.

Chị bảo đợi chị nấu cho xong cái nồi cơm để hồi tụi nhỏ có cái về ăn, xong rồi chị lấy cho chúng tôi hai chai nước suối để trong chiếc tủ lạnh cũ, vẫn còn bọc nút bằng nilon. Chị bảo rằng là khách lạ nên chị tiếp đón bằng cái này, nhiều người cũng biết tình trạng của chị như thế nào, thôi thì không giúp được cho đời cũng không nên hại thêm người tốt. Tôi thấy mắt chị long lanh.

xóm trọ nghèo

Chị sống trong một xóm trọ nghèo nằm ở cuối con hẻm nhỏ. Ảnh: Internet

Cuộc đời của chị Thanh theo như lời kể là dân tỉnh lẻ, ở đâu tận dưới miền Tây, lấy chồng trên này rồi ba mẹ mất, chị coi xứ chồng như quê mình luôn. Lúc đầu cuộc sống hôn nhân cũng hạnh phúc lắm, không hiểu sao khi sinh đứa con thứ hai thì chồng chị đâm ra cờ bạc, rượu chè, không đánh đập vợ con nhưng trong chuyện vợ chồng thì làm chị sợ nhiều đêm không dám ngủ chung. Càng ngày chị càng né tránh, thì ổng bỏ nhà đi không về, lâu lâu ghé được ít bữa, nghe đâu có cô đào nhí bên ngoài.

Rồi những khi về nhà ổng lấy hết món này tới món kia đi bán để kiếm tiền phục vụ thói trăng hoa, không ít tài sản đội cánh ra đi. Túng quẩn chị buộc phải bán căn nhà hiện tại để trả nợ cho người ta rồi đi mua một miếng đất nhỏ trong hẻm che tạm căn nhà như bây giờ, nhưng không ngờ là bị người ta gạt, lấy hết tiền, chủ đất thấy thương quá cho 3 mẹ con che đỡ một túp lều sống qua ngày.

dương tính hiv

Chị không biết rằng căn bệnh HIV của mình đã chuyển sang giai đoạn AIDS. Ảnh: Internet

Cho đến cái ngày định mệnh đó, chị bị sốt triền miên không khỏi, uống thuốc cũng không có dấu hiệu gì, thế là người bà con cho ít tiền đi xét nghiệm thì vỡ lẽ chị đã chuyển sang giai đoạn Aids. Khóc hết nước mắt chị biết chồng ăn chơi rồi mang bệnh về nhà, từ đó ổng cũng bỏ đi biệt tăm, để lại 3 mẹ con chống chọi với số phận.

Từ ngày biết mình mang bệnh xóm giềng cũng không ai đến chơi, người ta có nói chuyện cũng đứng ở xa xa hỏi dăm ba câu rồi đóng cửa mất hút. Còn về phía tụi nhỏ, nó bị bạn bè xa lánh, bảo là tao không chơi với tụi sida nhưng chúng mày, con nó về khóc kể với mẹ, chị chỉ biết lau nước mắt cho con mà nước mắt của mình chảy ngược vào trong.

viết sách

Tôi không biết phải làm như thế nào khi cảm xúc về chị vẫn còn nhiều xáo trộn. Ảnh: Internet

Chị nhìn chúng tôi một hồi lâu bảo “Tụi em có viết về chị, cứ nêu rõ tên không sao cả, dù gì thì ai cũng biết cả rồi, có gì là xấu hổ nữa đâu. Em giúp chị nói với mọi người, chị cũng không dám trách ông trời hay trách ai, ngày tháng cuối đời cho chị giúp gì được thì giúp, đừng xa lánh, hắt hủi, chị cô đơn lắm.” Tôi không kiềm chế được cảm xúc của mình, tự nhiên thấy mắt cay cay.

Nhìn bên ngoài trời cũng nhom nhem tối, chúng tôi xin phép được ra về, nhưng trong lòng nặng trĩu những cảm xúc chưa nói được nên lời. Bệnh nhân HIV/AIDS họ có đáng nhận lấy sự xa lánh, ghẻ lạnh của xã hội, cái việc đôi khi mà họ chẳng có lấy một quyền quyết định. Rồi những đứa trẻ sẽ ra sao khi mẹ chúng mất đi, rồi những môi trường cộng đồng có đùm bọc yêu thương lấy chúng khi trở thành con của một bệnh nhân HIV/AIDS. Có lẽ chúng ta cần phải học cách yêu thương và cho đi khi con người khốn cùng, để những bất hạnh trong cuộc đời này được xoa dịu bằng tình yêu.

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :