Cô giáo làm mẹ đơn thân phải đối mặt với những chỉ trích dư luận

Bạn nghĩ thế nào khi cô giáo làm mẹ đơn thân? Có lẽ, sẽ nhiều người khó chấp nhận được khi một giáo viên lại bị chồng chê, chồng bỏ, họ sẽ nghĩ thầm vậy thì dạy được ai. Quả thật, những định kiến xã hội rất đáng sợ, luôn biến nỗi bất hạnh của một người phụ nữ trở nên cùng cực hơn, chị ấy đã khóc và đau khổ rất nhiều mới có thể vực dậy làm lại cuộc đời, mặc dù chị ta không có lỗi.

“Chị là cô giáo lại làm mẹ đơn thân nhưng con tim chị vẫn luôn rạo rực và mong chờ hạnh phúc sẽ may mắn đến với chị lần nữa.” Nghe những lời chị ấy nói, tôi cảm thấy yên tâm phần nào, mặc dù chị không phải là người thân của tôi nhưng chị là một phần trong cuộc đời tội lỗi của anh trai tôi – Bạn gái của anh tôi.

Chị ấy và anh tôi bằng tuổi nhau – 25 tuổi. Hai người quen biết từ thời còn là học sinh trung học, lúc đấy chỉ dừng lại ở mức bạn vì khi đó chị ấy đang quen bạn của anh tôi. Anh tôi thường hay dẫn bạn về nhà chơi, mẹ tôi rất thương chị vì chị tháo vác, nhanh nhẹn, miệng lúc nào cũng tươi cười, rất dễ lấy lòng người lớn. Khi biết chị đã có bạn trai, mẹ tôi tặc lưỡi nói với anh tôi “Tiếc ha, sau này ai lấy nó là phúc đức lắm”. Anh tôi cười cười, không biết khi đấy đã để ý gì tới chị chưa.

Bước vào thời sinh viên, không biết vì duyên phận đẩy đưa sao mà hai người cùng thuê chung một dãy trọ, chị học trường Cao đẳng sư phạm, anh tôi thì học Cao đẳng nghề, lúc đấy chị cũng đã chia tay bạn trai. Anh tôi được dịp tấn công, chỉ một tháng sau là hai người chính thức quen nhau.Gia đình tôi ủng hộ nhiệt tình, mỗi lần chị về là cả nhà ngoại với mấy gì kéo xuống nhà tôi chơi, ai cũng quí và thương chị hết.

Chúng tôi yêu nhau từ thời sinh viên. Ảnh: Internet

Hai người trải qua những năm tháng sinh viên cùng cực và cay đắng nhưng luôn sát cánh, đồng hành cùng nhau. Tôi nghe chị kể lại: “Mặc dù đi học cũng gần nhà nhưng cả hai không dám xin tiền bố mẹ. Hai người ban ngày đi học, tối đến đi làm thêm ở quán cà phê. Lãnh lương bao nhiêu là tiền phòng, tiền điện nước, tiền xăng xe… tới giữa tháng không còn một xu dính túi, nhiều khi không còn đủ tiền mua gói mì, chạy đầu nay đầu kia mượn đỡ.”

Chị ấy rất yêu anh tôi nhưng cũng rất cứng đầu, khó chiều. Anh tôi thì tính nỏng náy, có xu hướng vũ phu. Sau một năm quen nhau, hai người bắt đầu cãi nhau nhiều hơn, tôi cũng chứng kiến rất nhiều lần, chỉ những chuyện nhỏ nhặt nhất là sửa soạn quần áo để vô lại thành phố mà ông này nạnh bà kia đến nỗi phải to tiếng với nhau. Rồi có lần, trong lúc tức giận anh không kiềm chế được đã tát chị, tôi cứ tưởng sau lần đó hai người sẽ chia tay, nhưng anh tôi dỗ ngọt là chị lại cho qua.

Yêu nhau nhưng thường xuyên giận hờn nhau. Ảnh: Internet

Để tiết kiệm tiền trọ hàng tháng, hai người đã dọn về ở chung, như một hình thức sống thử của giới trẻ. Chị mang thai với anh, anh tôi dẫn chị đến bệnh viện để phá thai. Rồi lần hai, chị muốn sinh con cho anh, anh tôi không đồng ý, lúc đấy thì hai người cũng chuẩn bị ra trường, anh tôi đưa tiền cho chị đi phá. Chị khóc kể với tôi: “Tối chị ngủ thấy con khóc ở ngoài cửa phòng, chị đến bế con nhưng trên tay chỉ là cục máu”. Chị đau đớn tuyệt vọng, tôi cố gắng khuyên nhủ: “Chắc nó không có duyên với chúng ta, sau này anh chị khá giả rồi hãy sinh con, đứa bé sinh ra thiếu thốn cũng tội nó”. Chị khóc sưng cả mắt, cố tỏ ra mình ổn: “Nó phù hộ anh chị nên dạo gần đây hai người không bị túng thiếu nữa.”

Ngày ra trường, hai người vẫn chưa tìm được việc làm, bám víu lấy quán cà phê sống qua ngày. Ngày đó, bên nhà chị cũng hối bảo anh tôi về nhà kêu ba mẹ hai bên gặp mặt, anh tôi thì chần chừ chờ hai đứa tìm được việc làm rồi mới tính tiếp. Mẹ tôi cho hai người khu đất sát nhà, đinh ninh chị là con dâu nên cũng không giữ kẻ như trước.

Tôi phát hiện có thai và anh ta đòi dẫn tôi đi phá thai. Ảnh: Internet

Vài tháng sau, chị được nhận vào giảng dạy ở một trường cấp 2, anh tôi thì xin được vào một khu du lịch – sữa chửa các thiết bị điện. Công việc chị thì ở quê, anh tôi thì làm trong thành phố. Cứ tưởng hai người họ sẽ lấy nhau trong một ngày không xa nào đó. Nhưng quả thật câu nói “xa mặt cách lòng” làm trái tim của nhiều người bỗng nhiên tan vỡ.

Tôi nghe chị kể lại: “Hai người đã gần chạm đến đích nhưng chắc bởi vì không có phận làm vợ chồng nên đành chấp nhận. Thời gian đấy, một tháng gặp nhau được một hai lần, chị biết là anh không còn yêu như trước nữa, mỗi tối nói chuyện một hai câu là đòi ngủ, không quan tâm gì đến công việc của chị hay thậm chí là câu hỏi thăm, hôm nay em thế nào, làm có mệt lắm không? Chị đôi khi giận hờn nhưng rồi cũng cho qua.

Trái tim tôi tan nát vì anh. Ảnh: Internet

Ngày sinh nhật của ảnh, chị muốn tạo bất ngờ thật lớn cho anh nên quyết định đi dạy về sẽ chạy thẳng vào thành phố, mua một chiếc bánh kem rồi nấu cho anh nhiều món thật ngon, chị nghĩ đến những giây phút hai người vui vẻ, hạnh phúc với nhau. Đứng trước cửa phòng trọ, chị thấy có đôi giày của con gái, tay chị run run mở cánh cửa ra thì thấy anh tôi với người con gái khác đang nằm ôm nhau ngủ trong tình trạng không mảnh vải che thân. Chị run rẩy, ném tất cả mọi thứ trên tay vào mặt họ, chị khóc ngất, trái tim chị vụn vỡ thành từng mảnh.”

Hai người chia tay, hai tháng sau anh tôi mời chị dự đám cưới. Ngày hai người kia cưới nhau, cũng là lúc chị phát hiện mình đang mang thai con của anh, nhưng khốn khiếp thay, người đàn bà kia cũng đang mang bầu. Chị lặng người một mình giữ bí mật này, chị nghĩ sẽ đi phá thai lần nữa. Đến bệnh viên lần ba là nỗi đau ngày một giằng xé, chị khóc đến cạn cả nước mắt, chị nói “chị là người phụ nữ bất hạnh nhất trên thế gian.”

Ngày anh rời bỏ tôi đi theo người phụ nữ khác. Ảnh: Internet

Nhưng rồi, Bác sĩ bảo với chị không thể phá được nữa, nếu cố chấp phá chị sẽ không có cơ hội làm mẹ lần nữa. Chị biết lần này mình đã không còn sự lựa chọn nào khác ngoài sinh con nhưng chị hoang mang không biết phải làm gì tiếp theo.

Chị là một cô giáo làm mẹ đơn thân là điều chị chưa bao giờ nghĩ tới, ngày đấy chị phải chịu bao nhiêu sự chỉ trích của xóm làng, người ta bàn tán sau lưng chị không chồng mà chửa, những lớp mà chị dạy thêm không ai dám cho con đi học, chị bị nhà trường đem ra hội đồng kỉ luật. Nhưng anh tôi còn có lương tâm đứng ra nhận trách nhiệm về mình.

Cô giáo làm mẹ đơn thân, chị biết mình phải học cách chấp nhận sự cười nhạo của xã hôi, đau đớn hơn là những ngày đến lớp bị học sinh chọc ghẹo, nói cái gì chúng cũng không nghe, chị ước gì lúc đấy có viên thuốc độc uống chết ngay tại chỗ để không phải nhục nhã đến vậy.

Tôi đau đớn vì bị mọi người xung quanh chỉ trích. Ảnh: Internet

Là cô giáo làm mẹ đơn thân đối với chị là cả một chuỗi bi kịch tiếp nối, giờ đây thì nỗi đau đã phần nào nguôi ngoa, cuộc đời chị vẫn may mắn khi ngày đấy níu giữ lại con, có thể quá khứ chị toàn là sự trách móc, khinh bỉ của mọi người nhưng hiện tại và tương lai chị là niềm hạnh phúc khi có đứa con gái bên cạnh. Ông trời vẫn còn ưu ái với chị khi đã ban một thiên thần đáng yêu giúp chị cười, giúp chị có thêm niềm tin vào cuộc sống.

“Cô giáo làm mẹ đơn thân” nghe đã có sự chua xót, khi tôi hỏi: “Chị còn hận anh em không?” Chị mỉm cười trả lời: “Anh em làm cuộc đời chị trở nên bất hạnh nhưng nếu đã hận chị đã không để cuộc sống của anh em được yên, tuổi thanh xuân chị đã toàn là nước mắt, chị không muốn quãng thời gian còn lại sẽ sống tiếp trong nước mắt, nếu còn hận không bao giờ chị quên được anh em, chị giờ đã có bé Sún, hai mẹ con chị đang muốn kén chồng.”

Tôi hạnh phúc bên thiên thần nhỏ của mình. Ảnh: Internet

Hạnh phúc của một cô giáo làm mẹ đơn thân đơn giản là được sống bên con. Khi mới bắt đầu suy nghĩ làm mẹ đơn thân, ai cũng cảm thấy sợ, nghĩ sẽ không chống cự được với dư luận, với cảm giác cô đơn, với tài chính eo hiệp nhưng khi đứa bé chào đời thì người phụ nữ lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhìn con bập bẹ tập nói, tập bò rồi tập đi, khó khăn đấy trở thành sức mạnh vượt qua tất cả. Rồi một ngày được nghe con gọi tiếng mẹ là niềm hạnh phúc trào dâng, là cảm giác mọi vất vả đã dần tan biến. Lời khuyên cho những người phụ nữ lẫm lỡ bước sai đường: “Đừng bao giờ nghĩ mình sẽ  không làm được, thiên thân bé nhỏ sẽ dẫn lối ta đi và truyền ngọn lửa nghị lực giúp chúng ta đứng vững trên những chặng đường tiếp theo.”

Diễm My

Có thế bạn quan tâm :