Cuộc sống vợ chồng nhạt nhẽo và cái kết của đôi “tình nhân”

Ngày đầu tiên kết hôn tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đến lúc cuộc sống vợ chồng nhạt nhẽo như thế này. Nhưng có lẽ ai trong chúng tôi cũng đều không muốn chúng xảy ra cho đến khi nhận thấy những đổi thay, tôi mới biết mọi thứ trước mắt bây giờ quá muộn. Tôi chỉ ước gì có thể quay lại khoảng thời gian trước để làm lại tất cả, đành rằng ước muốn chỉ là mãi là những ước muốn đơn thuần.

Vẫn còn nhớ cô ấy đã từng hỏi nếu cuộc sống vợ chồng nhạt nhẽo thì tôi sẽ làm như thế nào nhưng lúc đó những hương vị ngọt ngào quá đỗi của tình yêu khiến tôi tin rằng điều ấy không bao giờ là hiện thực. Chúng tôi sẽ sống thật hạnh phúc cho đến khi già, sẽ cùng nhau đi hết đoạn đường đời, nhìn lũ trẻ lớn lên trưởng thành và có gia đình riêng của chúng, nhưng lí lẽ cuộc đời lại không như lí lẽ trái tim khao khát.

nhận thấy cuộc sống vợ chồng nhạt nhẽo

Tôi nhận thấy sự thay đổi rõ rệt của vợ khiến mối quan hệ trở nên nhạt nhẽo hơn. Ảnh: Internet

Cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của chúng tôi kéo dài được 5 năm thì bắt đầu có những thay đổi rõ rệt. Cô ấy không còn dành cho tôi những lo lắng như trước, tôi cũng thôi ngừng bày tỏ tình cảm, những bữa cơm đơn giản chỉ là hai người cùng nhau và cho đến khi hết thức ăn thì mỗi người một việc.

Đến những ngày kỉ niệm tôi vẫn giữ thói quen mua quà cho cô ấy, tặng vội vàng, trao tay rồi trở về phòng và không kèm theo một câu chúc nào khác. Gương mặt sắc lạnh chẳng chút biểu cảm khiến tôi cảm thấy chán ghét cuộc sống hiện tại quá đỗi và đến một ngày tôi muốn dừng lại cuộc sống vợ chồng nhạt nhẽo này như một sự giải thoát cho cả hai – Tôi yêu cầu li hôn.

Cô ấy đưa mắt nhìn tôi, gương mặt bắt đầu lộ rõ những nét buồn, đôi mắt đỏ hoe, không nói bất kì lời nào, tôi cũng không kịp phản ứng thêm và bước vội về phòng để tránh khó xử. Tôi từng nghĩ mình thật đớn hèn khi để cho chúng tôi rơi vào sự khủng hoảng này, tôi không biết tìm cách giải quyết cũng chẳng có dũng cảm hay lập trường để cứu vãn, tôi đã làm tổn thương người phụ nữ mà mình từng yêu thương nhất.

vợ chồng li hôn

Cô ấy đồng ý quyết định li hôn nhưng với một điều kiện. Ảnh: Internet

Hôm sau trước khi tôi bước vội ra cửa cô ấy kéo tay tôi lại đồng ý quyết định li hôn nhưng xin tôi cho cô ấy 1 tháng để tận hưởng cuộc sống gia đình ngắn ngủi này và mong tôi hãy làm theo những gì cô ấy yêu cầu. Cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì, 30 ngày để giải thoát nhau không là quá dài để tôi phải chịu đựng thêm nữa.

Rồi ngày đầu tiên cô ấy dậy rất sớm, chăm chú nhìn tôi và yêu cầu tôi hôn cô ấy trước khi bước khỏi giường. Chúng tôi cùng nhau ăn sáng, ôm cô ấy trước khi đi làm, chào nhau khi vừa vế đến nhà. Cuối tuần là khoảng thời gian chúng tôi cùng nhau đi dạo, nắm tay như lúc mới hẹn hò, kể về những gì đã làm trong ngày, xem phim, dã ngoại, đi ngắm hoàng hôn và trở về nhà ôm thật chặt nhau ngủ.

Cứ thế mọi chuyện lặp đi lặp lại cho đến ngày cuối cùng của tháng. Tôi bất chợt nhận ra rằng tình cảm của tôi dành cho cô ấy vốn chưa bao giờ thay đổi chỉ là chúng tôi để cho cuộc sống chi phối mình quá nhiều, để những bộn bề lên trên cả những điều quý giá trước mắt, lười nhác trước những hành động đơn giản và khiến cho cuộc sống hôn nhân nguội lạnh.

chạy bộ

Tôi cố chạy hết sức về nhà để mong níu kéo lại cô ấy. Ảnh: Internet

Tôi cố hết sức chạy thật nhanh về nhà chỉ để hi vọng rằng cô ấy nán một chút thời gian ở lại và cho tôi một cơ hội được sửa sai. Nhìn thấy cô ấy mỉm cười, tôi ôm chầm giữ lấy nhưng trước mắt chỉ là một khoảng không. Trong cơn mưa như trút nước, tôi kiếm tìm, gào thét, tuyệt vọng nhưng màn đêm nặng trĩu trơ trọi người.

Một tiếng động từ rất xa vang lại, tôi chạy theo trái tim mình, thầm mong rằng tai nạn kia người nằm bất động không phải là cô ấy. Nhưng cái váy quen thuộc mà tôi đã từng tặng nhân dịp kỉ niệm 4 năm ngày cưới, đôi giày lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò nhau, người con gái ướt sũng dưới mưa bật khóc lên thành tiếng. Cũng may em chỉ bị thương nhẹ, cũng may thần chết đã không mang em rời khỏi tôi.

Có lẽ chắc ai đó sẽ cười nhạo vì câu chuyện điên rồ của tôi, nhưng một cuộc sống vợ chồng nhạt nhẽo để đánh đổi những điều quý giá mà tôi kịp nhận ra chính là một phép màu kì diệu mà thượng đế đã cho tôi cơ hội có được. Tôi không biết những ngày tiếp theo sẽ như thế nào, những ngày còn lại sẽ ra sao nhưng tôi biết rằng trân trọng luôn là điều cần thiết để giữ lấy hạnh phúc. Tôi thầm hứa sẽ không để em phải vì tôi mà rơi nước mắt nữa, vì em đã người vợ mà tôi trân quý nhất trong cuộc đời này.

Lý Ngân – Tổng hợp

Có thế bạn quan tâm :