Cuộc sống vợ chồng như địa ngục khiến tôi không hạnh phúc

Cuộc sống vợ chồng như địa ngục là những gì mà tôi có thể nói về cuộc hôn nhân 15 năm sống trong cảnh chịu đựng, dày xé, ghẻ lạnh của chồng và gia đình anh ấy. Những tháng ngày mà khi tôi nhớ lại chúng trở thành nỗi ám ảnh đeo đẳng cả vào trong giấc mơ. Đêm dài gối đầu với nước mắt, ngày chỉ biết quần quật làm việc, hạnh phúc là những thứ xa xỉ mà nó chỉ kịp gói gọn khi chúng tôi kết hôn được 5 ngày.

Đó là cả một câu chuyện dài về cuộc sống vợ chồng như địa ngục khi tôi lên xe hoa ở cái tuổi 18 nhiều ước mơ và khao khát. Khi chúng tôi còn là những con người rất trẻ đến với nhau bằng thứ tình yêu đầu đời nhiều cảm xúc, nhiều ước muốn và những mộng mơ. Nhưng tưởng chừng màu hồng sẽ trải dài con đường tôi nắm tay anh, trao nhau cái nhìn hạnh phúc, bỗng chốc ngắn ngủi và vô định đến tận 15 năm sau.

cuộc sống vợ chồng như địa ngục ở làng quê nghèo

Sinh ra ở vùng quê nghèo thiếu thốn, cuộc sống của tôi như được dự báo từ trước. Ảnh: Internet

Tôi sinh ra ở một vùng nông thôn nghèo, điều kiện vật chất thiếu thốn, con người chủ yếu sinh sống bằng nghề nông. Gia đình tôi không đông anh em, chỉ có hai đứa trai và gái nhưng cậu em trai chẳng may qua đời sớm vì căn bệnh hiểm nghèo. Ý thức được sự khó khăn nên ngay từ nhỏ tôi đã thôi học khi vừa tốt nghiệp cấp 1, theo gia đình ra ruộng, làm việc, chăn nuôi để có thêm thu nhập, có lẽ cuộc sống tuy có chút vất vả nhưng tôi phần nào cũng cảm nhận được cái gọi là hạnh phúc gia đình.

Khi tôi 17 tuổi, mối tình đầu tiên chớm nở với một anh con trai trong xóm, gia đình có chút khá giả, lại người học thức nên ba mẹ tôi cũng không hề phản đối. Họ mong tôi được ấm no đầy đủ hơn, con cái sau này không phải cực khổ như mẹ nó vì vậy mà khi 18 tuổi, chúng tôi kết hôn với nhau. Những ngày đầu là chuỗi hạnh phúc thật sự khi ba mẹ chồng nhất mực yêu thương, chồng chiều chuộng chứ không coi rẻ vì gia cảnh tôi nghèo nàn.

đám cưới ở quê

Rồi 18 tuổi tôi kết hôn với anh với ước muốn về một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Ảnh: Internet

Đến ngày thứ năm 5 mẹ chồng dắt tôi đi kiểm tra sức khỏe để chuẩn bị tốt nhất trước khi có cháu kế tộc hương hỏa ông bà. Kết quả vừa có trong tay cũng là lúc cuộc sống tôi chìm dần vào bóng tối. Bác sĩ chuẩn đoán tử cung dị dạng, trứng rất ít nên không thể mang thai bình thường như bao nhiêu người phụ nữ khác. Tôi như chết đứng trước hung tin còn chồng thì im lặng không nói lấy nửa lời.

Sau đó tôi bắt đầu sống trong khoảng thời gian kinh khủng nhất của cuộc đời mình. Hằng ngày phải dậy từ rất sớm, làm hết công việc nhà, cơm nước rồi phải ra đồng, chăn vịt đến tối về giặt giũ, dọn dẹp, chuẩn bị cơm tối. Cứ thế ngót nghét 1 năm trôi qua chồng tôi trở về sau khi hoàn thành chương trình học. Nhìn tôi anh ngao ngán chẳng thèm hỏi thăm lấy một lời, sáng ra cũng đi đâu rất vội đến tận khuya trở về thì nồng nặc mùi bia rượu. Ba mẹ chồng được dịp chửi mắng thậm tệ vì tôi khiến anh trở nên nông nỗi này.

người phụ nữ đau khổ

Tôi chỉ muốn kết thúc cuộc sống địa ngục này càng sớm càng tốt. Ảnh: Internet

Mấy năm sau đó cuộc sống cũng không khá hơn. Tôi chán cái cảnh chịu đựng khổ sở nên mong muốn được li hôn nhằm giảm thoát cho chính mình nhưng nhà chồng một mực không đồng ý, đe dọa nếu tôi bỏ đi thì sẽ làm xấu mặt ba mẹ và cả dòng họ tôi. Phần vì thấp cổ bé họng, phần vì không muốn ba mẹ đã già phải khổ sở thêm vì con gái nên tôi cắn răng chịu đựng đến tận 10 năm sau. Lúc ba mẹ tôi không còn ai thì tôi quyết định chấm dứt, nhưng một lần nữa họ đem tôi bắt nhốt vào một căn phòng, khóa trái, mặc sức kêu gào nhưng trong vô vọng.

Tôi ăn ngủ trong cái nhà kho ộp ẹt chỉ vỏn vẹn 2 mét vuông, chồng cũng không thấy đâu, sau đó thì nghe tin anh có người phụ nữ khác ở ngoài khi họ rầm rì câu chuyện trước nhà kho mà quên mất sự hiện diện của tôi. Đến khi tôi được giải cứu là lúc chính quyền địa phương cho lục soát vì nghi ngờ nhà có chứa hàng vận chuyển trái phép. Chút ánh sáng lóe qua rồi tắt ngấm khi tôi tỉnh dậy sau 3 ngày hôn mê sâu. Câu chuyện được đưa ra pháp luật, cả gia đình chồng kết tội vận chuyển hàng hóa trái phép, bạo hành, giam giữ người trái phép, phút chốc từ cảnh cao sang đến không còn gì trong tay nữa.

Từ cái ngày thoát khỏi cuộc sống vợ chồng như địa ngục ở cái nơi tăm tối đó, tôi chưa một lần gặp lại họ bởi sự sợ hãi ám ảnh kéo dài, tôi cũng chẳng biết vì sao họ lại không để tôi đi, cũng chẳng biết vì sao người đàn ông mà tôi đã từng rất yêu thương lại trở nên tàn nhẫn, cay độc và lạnh lùng đến như vậy. Tôi thầm cảm ơn vì ít ra khoảng thời gian còn lại của cuộc đời tôi vẫn làm lại được chính mình, vẫn được sự tự do mà suốt 15 năm tôi thầm ao ước. Thanh xuân ngắn ngủi của một người đàn bà…..!!!

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :