Đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu anh

Đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu không phải vì anh, vì em…mà là vì chúng ta. Em luôn mơ, em và anh sẽ nắm tay nhau đi đến cuối con đường, nhưng nào ngờ, chưa được nửa đường anh đã vội buông tay để em một mình chống cự với nỗi cô đơn . Em gặp anh lần cuối, bỏ qua sỉ diện của bản thân, cầu xin anh đừng buông tay em, cứ ngỡ sẽ níu kéo được chút tình còn xót lại nhưng nào ngờ anh ngoảnh mặt làm ngơ.

Rồi ba tháng trôi qua, từ ngày em gặp anh lần cuối, em chưa bao giờ dám đặt chân đến những nơi mà chúng ta đã từng đi qua, quán ăn quen thuộc nơi em và anh ăn cả trăm lần vẫn không biết ngán, con đường mùi hoa sữa rẻ lối về nhà em, nơi em đã từng đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu vào cái ngày em chủ động tỏ tình anh. Hôm ấy, có một con ngốc muốn nói tiếng yêu, nhưng lại không dám mở lời đành mượn nụ hôn như một sự giãi bày.

tâm sự chuyện tình yêu

Đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu anh. Ảnh: Internet

Anh biết không, em đã cố gắng bảo lòng phải quên mà sao nỗi nhớ cứ tồn tại mãi mãi, chắc bởi vì chúng ta bên nhau quá lâu, nó như một thói quen khiến em nhìn bất cứ sự vật nào cũng đều liên tưởng, đều nghĩ đến khoảnh khắc em và anh đã từng hạnh phúc. Em buông bỏ tất cả cái tôi thấp hèn của bản thân chạy đến nhà anh, năn nỉ anh đừng bỏ em, anh đóng sập cửa không thương tiếc.

Rồi từ đó, em học cách cố gắng quên một người….không thuộc về em.

Nhớ lại một năm qua…

Em khóc hết nước mắt, để chờ một ngày nào đó nước mắt sẽ tự ngừng rơi, rồi tình cảm cũng vì thế mà phai nhạt. Nhưng em đã sai, vì em đang ép bản thân mình phải quên nên khi em càng cố, càng gồng mình thì tâm trí em lại xuất hiện hình ảnh của anh nhiều hơn.

Một tuần trôi qua, em mới chợt nhận ra rằng làm mọi việc một mình cũng đâu có khó như vậy. Em cho phép bản thân mình nhớ anh thêm 1 tháng, 1 năm hoặc nhiều hơn nữa…nhưng không phải là chôn đầu vào nỗi nhớ mà cố gắng đi ra ngoài, gặp gỡ bạn bè, cố gắng làm đẹp bản thân để thấy bản thân mình cũng cần phải sống.

đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu

Em cố gắng gồng mình và ép bản thân phải quên anh đi. Ảnh: Internet

Em học cách thôi thắc mắc xem anh còn yêu mình không, vì ở thời điểm hiện tại việc đó không còn quan trọng nữa rồi. Yêu hay không yêu mà chẳng vì nhau một chút thì sẽ chẳng thể quay lại và không đáng để yêu nữa. Ban đầu, em cứ đổ lỗi cho anh là kẻ bạc tình, xấu xa nhưng rồi em chợt nhận ra mình không nên đổ lỗi cho ai cả, mà đơn giản chỉ là vì bản thân quá mù quáng hoặc tình yêu đã hết. Đến với nhau bằng chữ duyên phận, chia tay cũng sẽ bởi chữ duyên phận mà thôi.

Khi chia tay, em luôn ảo tưởng cho rằng người ta chắc chắn sẽ còn đang nhớ mình, nên cứ để bản thân hi vọng, nhưng chờ mãi người chẳng đến. Lâu dần, em cho phép bản thân nhớ cứ để mình nhớ, nếu muốn khóc cứ để mình khóc, cứ để cảm xúc của bản thân thuận theo tự nhiên rồi dần dần nguội lạnh đi, để khi gặp lại họ lòng ta chẳng còn chút vấn vương, không những thế còn phải cảm ơn họ vì đã xuất hiện và ra đi đúng lúc như vậy.

Một năm trời, khoảng thời gian quá dài cho những người thất tình. Nhưng quả thật nỗi đau nào cũng được chữa trị bằng thời gian. Em bây giờ đã mạnh mẽ và cứng rắn hơn rất nhiều. Chia tay anh mặc dù là điều tồi tệ nhất nhưng em học được rất nhiều sau cú sốc ấy, em đã biết cách đứng dậy sau nỗi đau, em tự lập, không để bản thân phụ thuộc vào bất kì ai và điều quan trọng, em đã biết kiểm soát con tim không để nó quá bi lụy?

đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu

Em để cảm xúc thuận theo tự nhiên, muốn nhớ cứ nhớ, muốn khóc cứ khóc. Ảnh: Internet

Em bây giờ đã thấu hiểu rằng chia tay vốn chẳng có gì đáng sợ, chỉ là nếu cứ vì chia tay mà đau khổ mãi thì đó mới chính là điều đáng sợ. Con gái dễ quên hơn con trai nhưng lại đau khổ lâu hơn vì cứ mãi dặn lòng mình phải mạnh mẽ, thực tế gì cảm thấy mệt mỏi mà vẫn gồng mình thì sẽ càng mệt mỏi mà thôi. Ai mà chẳng mong muốn được nắm tay người ấy đi đến suốt cuộc đời nhưng tình đã hết thì níu kéo làm gì, tâm bỏ được thì lòng cũng sẽ bỏ được.

Chúng ta có thể biết trước rất nhiều thứ nhưng không thể biết trước được lòng người, cứ nghĩ rằng mình quên nhanh thôi nhưng sẽ càng nhớ lâu, vậy thì hãy để lòng mình nhớ, nhớ đến giới hạn sẽ tự quên. Tình yêu trong cuộc đời này có thể mất đến hàng năm mới tìm thấy nhưng lại có thể quên ngay thì đó đâu gọi là tình yêu, bất kỳ điều gì không trân trọng thì đừng cố gắng giữ.

tình yêu là gì

Nỗi đau nào cũng được chữa trị bằng thời gian. Ảnh: Internet

Đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu, em nghĩ nếu chẳng có anh, chắc sẽ không có em mạnh mẽ như bây giờ, ngày trước em cứ mãi bi quan về chính mình, em cứ nghĩ nếu không có anh em sẽ chẳng thế nào sống được. Nhưng rồi anh dạy em cách mạnh mẽ, cách vượt qua nỗi đau, cách sống vì chính mình, mặc dù bài học quá sức với em nhưng rồi em cũng đã vượt qua.

Diễm My tổng hợp 

Có thế bạn quan tâm :