Mẹ đơn thân có nên đi bước nữa để cho con đủ hai tiếng “gia đình”?

Mẹ đơn thân có nên đi bước nữa để mái ấm đã vỡ của con được chấp vá cho lành lặn, dù người yêu thương không có chung dòng máu. Đã không ít người mẹ đơn thân tự hỏi liệu con cái có hạnh phúc khi mình tìm lại gia đình đã mất bằng một sự thay thế tạm vừa vặn kia, dù không trọn vẹn nhưng khá đủ đầy. Tuy nhiên là sai lầm hay đúng đắn chẳng ai trả lời được cho ai đáp án…

Đó là câu chuyện của tôi, một người phụ nữ chỉ mới 28 tuổi, từng thất bại một lần trong hôn nhân ở tuổi 24 khi vừa mang thai đứa con gái đầu lòng được 3 tháng. Chồng là một cán bộ ngân hàng thuộc phòng kinh doanh, mối tình từ thời tôi chỉ mới là cô sinh viên năm nhất. Kết hôn được một năm, mọi thứ với tôi khá suôn sẻ cho đến lúc tôi mang thai.

mẹ đơn thân có nên đi bước nữa

Mẹ đơn thân có nên đi bước nữa để cho con có gia đình trọn vẹn. Ảnh: Internet

Trong một lần tình cờ, tôi phát hiện anh có những mối tình vụng trộm bên ngoài, thời điểm tôi chỉ mới mang thai được một tháng. Cứ ngỡ anh sẽ thay đổi khi biết mình sắp làm cha nhưng mọi thứ nằm ngoài những điều tôi suy đoán, anh vẫn vậy, cho đến khi tôi biết anh quan hệ với gái làng chơi. Có lẽ tôi không thể hình dung được mình đã chịu đựng nỗi đau đó như thế nào, đến tận những năm về sau, khi đôi lần chợt nhớ lại trái tim vẫn còn rất đau.

Tháng thứ 5 thai kì, tôi chính thức ra đi, công việc còn bấp bênh nên phải phụ thuộc khá nhiều vào ba mẹ, và phần vì là cháu gái nên bên nội cũng không mặn mà gì. Thời gian đầu tôi bị stress vì dư luận, mọi người xì xầm, có an ủi có trách móc, có người bễu môi chế giễu nhưng may mắn nhờ gia đình động viên nên tôi phần nào ổn định để tiếp tục vượt qua.

mẹ đơn thân sinh con một mình

Ngày tôi sinh con anh cũng không đến. Ảnh: Internet

Khi tôi sinh con anh cũng không một lần đến thăm dù tôi có ngõ lời trước phần vì nghĩ con không có lỗi mà đây chỉ là chuyện của người lớn. Tự nhiên tim tôi thấy đau không phải do người đàn ông bạc tình vô nghĩa kia mà vì con gái tôi chỉ có mới vài ngày tuổi lại không được có được may mắn như bao đứa trẻ khác.

Những ngày sau đó, con bé cứ thế lớn dần, trông bụ bẫm và đáng yêu lắm, ông bà nội bắt đầu tìm đến nhưng ba mẹ tôi không cho gặp mặt vì họ đã từ lúc tôi mang thai. Đành rằng xót khi lại lần nữa con không có được tình thương của ông bà nhưng ba mẹ tôi phần vì con gái chịu đựng tủi hổ mà ngăn cấm phía gia đình bên kia.

Tôi bắt đầu đảm đương vị trí mới ở công ty, công việc khá nhiều, thường phải gặp gỡ đối tác bên ngoài. Trong một lần tình cờ, tôi gặp anh, một người đàn ông ngoài 30, có sự nghiệp và chưa kết hôn. Nhờ công việc chúng tôi bắt tiếp xúc với nhau nhiều hơn, anh kể cho tôi nghe về cuộc sống của mình, chúng tôi tìm thấy những điểm chung và rồi tôi cũng bộc bạch cho anh của sống của tôi.

người đàn ông hôn bé gái

Anh thương con gái tôi như con gái của chính mình. Ảnh: Internet

Chẳng biết từ khi nào, tôi cảm mến con người ấy, anh đến nhà tôi thường xuyên hơn, chơi với con gái của mình và rất lễ phép với ba mẹ tôi. Mọi người giục tôi tiến tới với anh, nhưng tôi không đủ dũng cảm dù anh cũng nhiều lần ngõ ý.

Tôi tự hỏi chính mình, mẹ đơn thân có nên đi bước nữa hay không, có nên cho con gái một gia đình hay duy trì cuộc sống như trước đây và quên đi người đàn ông đó. Tôi sợ đi sai đường một lần nữa, tôi sợ làm con gái tổn thương, tôi sợ trái tim tôi không thể tự chữa lành cho mình,…hàng ngàn những nỗi sợ bủa vây khiến tôi không thể nào quyết định. Phải chăng sau những dang dở, đàn bà chỉ có thể sống cả đời với nỗi sợ hãi của quá khứ. Nếu tôi đi con đường này, lựa chọn bên cạnh người đàn ông kia, con gái tôi có phải sẽ được hạnh phúc của gia đình, con bé sẽ không còn ngây ngô hỏi tôi “ba con đi đâu rồi mẹ?” hay “con không có ba hả mẹ?”. Đáp án này tôi phải nên viết như thế nào mới đúng?

                                                                                                                        Phạm Hà

Có thế bạn quan tâm :