Mẹ đơn thân nuôi con nhỏ – Câu chuyện làm cha trong thân người phụ nữ

Mẹ đơn thân nuôi con nhỏ là câu chuyện của những người phụ gồng gánh trách nhiệm của một người đàn ông và bản năng của một người phụ nữ. Trong dáng hình nhỏ bé, yếu đuối có ai hiểu rằng họ đã vượt qua chừng ấy nỗi đau, tự chữa lành những vết thương vẫn còn mới để bảo vệ đứa con còn rất nhỏ đã không may mắn có được tình thương của cha như bao nhiêu đứa trẻ khác.

Tôi gặp chị, người thứ ba trong cuốn tự truyện mang đề tài về những người mẹ đơn thân. Có lẽ mối quen biết này sẽ được gọi là cơ duyên vì nó đến tình cờ trong một ngày đầy nắng.

nhà thời đức bà sài gòn

Tôi thường lang thang Sài Gòn những khi thời tiết đẹp. Ảnh: Internet

Vốn có thói quen lang thang vào những ngày Sài Gòn có chút thân thiện về thời tiết, tôi đảo mắt tìm một hàng quán ven đường để tránh nóng vì bây giờ đã là giữa trưa. Gọi một cốc trà đá cho mát người, chợt có chị phụ nữ hỏi tôi “ Em làm nhà báo hả?”. “ Dạ không, chỉ là dân viết lách bình thương thôi chị.”- tôi cười đáp. Câu chuyện cũng khá dài vì lúc này quán ngớt khách chỉ còn tôi và chị. Chẳng biết phải duyên may hay không mà tìm đúng người để viết tiếp cho những nhân vật trong cái đề tài của tôi.

Điều làm tôi ấn tượng đầu tiên có lẽ cái dáng người to con của chị, người đàn bà có nước da rám nắng, giọng hào sản, đôi mắt hơi nhỏ nhưng nụ cười rất đỗi ôn hậu. Kể đến nghề nghiệp thì chị là dân buôn bán, làm nghề cũng được hơn 15 năm với hàng nước nho nhỏ, cái xe thuốc lá và mấy thứ lặt vặt như một quầy tạp hóa mini. Không phải là người con của thành phố, chính gốc là dân sông nước, lên đây sống đã hơn 25 năm trước, vì con cái mà gồng gánh làm ăn tới tận bây giờ. Gia đình chỉ còn vài người bà con nên cũng hơn mười mấy năm đã không về quê nữa.

gia đình có con trai và con gái

Chị kết hôn khá sớm, sinh được một cậu con trai và một con con gái. Ảnh: Internet

Chị lập gia đình từ khi còn rất trẻ, được 2 mụm con, tới lúc thằng lớn được 10 tuổi thì thôi chồng vì chịu đựng cái cảnh xỉn say, đánh đập không nổi nữa. Nhớ lại cái hồi còn sống chung với chồng cũ, chị sợ lắm, nhậu bê bết từ sáng tới tối, cứ mỗi lần về là lôi chị ra đánh, nhiều khi đang ngủ bị tát như trời giáng, tủi thân cũng không biết nói ai, cái phận ở xứ người nó chua xót lắm.

Rồi khi chị thôi chồng, cũng níu kéo mấy lần, không được thì lại đánh, dọn hàng đi bán thì bị phá, sợ quá chị phải dắt 2 đứa nhỏ chuyển chỗ ở mấy lần. Thời gian sau đó không tìm được chị nữa nên cũng yên ổn hơn. Là một người mẹ đơn thân nuôi con nhỏ, lúc thằng con lớn của chị được 10 tuổi thì đứa nhỏ chỉ mới 3 tuổi, 3 mẹ con dắt díu nhau đi khắp Sài Gòn, một mình chị phải làm đủ thứ việc để xoay tiền nhà, tiền ăn rồi tiền học, vừa phải buôn bán vừa phải trông con. Mấy hôm không đi học thì thằng lớn trông con bé giúp chị.

mẹ đơn thân nuôi con nhỏ có nhiều nỗi buồn

Đôi lúc đau khổ, bị chồng đánh đập chị cũng không biết nói với ai. Ảnh: Internet

Chị nói “ Hồi đó khổ lắm em ơi, nhìn người ta có chồng yêu thương, mình suốt ngày thì bị đánh đập, cũng thương con nên không dám bỏ cho ổng nuôi. Nghĩ lại hồi đó mà yếu đuối quá không biết tương lai tụi nó ra sao nữa”. Rồi chị kể có những hôm trời bão, mưa to dữ lắm, 3 mẹ con ở trong căn phòng trọ chỉ có 9 m2 mái nhà thì lủng đủ thứ nơi, vừa phải lấy đồ hứng vừa phải lau liên tục vì sợ nó ngập hết cái sàn. Ngặt nổi hôm đó con bé nhỏ cũng đang sốt cao, phải lấy mấy tấm ván kê thêm vài cục gạch cho nó nằm đỡ ướt, nhà cũng không có tiền nên mấy ngày sau mới mua được cử thuốc cho nó uống. Nhắc đến đây nước mắt chị rơi, quẹt vội bằng cái áo, chị nhìn tôi mà sao tự nhiên trong lòng như muốn thắt lại.

Chị nhớ hôm đó, khi con bé đi học, chị nhờ thằng lớn trong nhà để ra đón em, vừa tới cửa trường, con chị chạy ào tới, quay lưng lại phía đám bạn hô to “ Nè, cha của tui nè, tui có cha đó!”, cả đám nhỏ nhìn chị ngạc nhiên, mọi người xung quanh cũng đổ dồn con mắt nhìn chị. Con bé lên xe, dọc đường về nó nói với chị “ tụi bạn nói con không có cha, nhưng má là cha của con, má nói với anh hai như vậy mà, phải không má?”. Chị im lặng một hồi rồi bắt đầu giải thích cho con bé nghe, nó cười hì hì nhưng sao chị thấy trong lòng như ai đâm một nhát.

mẹ đơn thân ôm con trai

Tôi thấy khâm phục hơn những người mẹ đơn thân nuôi con nhỏ như chị. Ảnh: Internet

Có lẽ mọi thứ bây giờ đã tạm ổn, đột nhiên tôi thấy khâm phục lạ thường người mẹ đơn thân nuôi con nhỏ như chị. Tôi từng nghĩ nếu không phải là chị, không phải là một người phụ nữ mạnh mẽ nào khác thì riêng tôi đã tự thấy mình không đủ mạnh mẽ để vượt qua những nỗi đau suốt chừng ấy năm của một đời người. Giờ ở cái độ tuổi ngoài tứ tuần, con trai lớn đỗ đại học, ra trường và xin được vào một công ty có phúc lợi tốt, cô con gái ngoan ngoãn thường phụ giúp mẹ sau giờ học cũng đã là một nữ sinh duyên dáng. Cái “cây xanh” mà chị dành hơn nữa đời người để vun bón giờ cũng cho ra những trái ngọt đầu tiên. Cảm phục chị – “người cha trong thân người phụ nữ”.

                                                                                                                        Thanh Ngân

Có thế bạn quan tâm :