Hành trình làm mẹ đơn thân chưa bao giờ là dễ dàng

Tôi năm nay 38 tuổi – hành trình làm mẹ đơn thân nay đã 18 năm. Bây giờ nghĩ lại thấy còn sợ nhưng vẫn mãn nguyện với quyết định ngày đó của mình. Nuôi con khôn lớn đến ngày hôm nay không phải là chuyện đơn giản, tưởng chừng như ngày đó đã gục ngã, nhưng vì con tôi đã mạnh mẽ đứng dậy  làm lại cuộc đời, đứa con gái tôi bây giờ chuẩn bị bước vào cánh cửa đại học.

Tôi lấy anh năm tôi 19 tuổi, độ tuổi thanh xuân của một người con gái. Ngày ấy, tôi chưa từng nếm qua vị mặn của cuộc đời cũng như chưa từng rời khỏi làng quê để trải nghiệm thế giới bên ngoài ra sao. Ngày đó, tôi học xong cấp 3, nghĩ học ở nhà phụ mẹ bán buôn rồi gặp anh, quen anh và cưới anh. Với tôi, chỉ suy nghĩ ngây thơ cưới chồng về chồng nuôi, bớt gánh nặng cho cha mẹ.

Ngày tôi và anh quyết đinh kết hôn. Ảnh: Internet

Tìm hiểu anh chưa đầy 5 tháng, hai chúng tôi đã quyết định về chung một nhà. Tôi dành cả tuổi thanh xuân để chăm sóc anh và cha mẹ chồng. Anh làm biển, tôi thì mở sạp trái cây bán ngoài chợ, cuộc sống của chúng tôi không đến nỗi túng thiếu nhưng cũng không dư giả gì nhiều chỉ đủ lo cho sau miệng ăn gồm: tôi và anh, cha mẹ chồng, em chồng và đứa cháu nhỏ con của chị chồng, hai anh chị lên Sài Gòn lập nghiệp để cháu ở nhà cho ông bà trông nuôi.

Khi cưới anh, tôi không quan trọng đến gia cảnh nhà anh thế nào, tôi tìm hiểu và biết anh là người hiền lành và tốt tính, không hơn thua, đố kị ai. Tôi nghĩ anh tốt là được có nghèo chút nhưng rồi về hai vợ chồng gây dựng sự nghiệp sau. Tôi đơn giản nhưng chính sự thiếu chín chắn này làm tôi rơi vào vũng lầy của hôn nhân.

Tôi đồng ý làm vợ anh mà chưa tìm hiểu kĩ về gia đình anh. Ảnh: Internet

Những chuỗi ngày tiếp theo vẫn trải qua êm đềm và nhẹ nhàng. Sáng tôi đi bán, chiều tôi dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc gia đình. Anh thì rất yêu thương và chiều chuộng tôi, gia đình chồng cũng cưng tôi hết mức, nhưng biến cố ập đến tôi sau tròn ba tháng về làm dâu.

Anh đi biển, đánh bắt ngoài khơi đợt nào ngắn lắm thì tầm một tháng về. Tôi ở nhà một mình bương chải với sạp trái cây. Vì tôi còn trẻ, đôi lúc còn nông nỗi, tính cách lại thẳng thắn nên nhiều lần làm phật ý mẹ và em chồng. Khi có anh ở nhà, họ tỏ ra khá vui vẻ với tôi nhưng khi anh đi thì tôi lại sống trong địa ngục. Một ngày không nói chuyện với nhau câu nào, có nói cũng là mốc méo nhau. Tôi không có ai để chia sẻ, anh về  tôi sợ nói làm anh buồn phiền, nói với bố mẹ tôi thì sợ họ lo lắng, một mình chịu đựng và giữ lấy cho riêng mình.

Tôi cô đơn không một ai chia sẻ. Ảnh: Internet

Buổi sáng tôi một mình gồng ghánh sạp trái cây, không một ai giúp đỡ. Đợt đó, có một anh cũng trạc tuổi chồng tôi – anh ta là người làng khác đến bán sạp quần áo dành cho con nít, anh thấy tôi một mình vất vả đẩy xe trái cây, anh tới giúp và cũng hay phụ tôi bán khi sạp tôi đông khách, tôi thương tình tan chợ đều mua tô bún, tô phở trả công anh.

Mọi chuyện chỉ bấy nhiêu thôi mà người xóm chợ đồn ầm lên nói tôi và anh ta có tình ý với nha, lén lút giấu chồng qua lại với người khác. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ họ ghen ăn tức ở với mình, mình không hổ thẹn với lương tâm là được. Thấy tôi không nói gì, họ càng lúc lấn tới, bàn tán xì xào sau lưng tôi. Tiếng xấu đồn đến tai nhà chồng tôi – và lần lượt những chuỗi bi kịch xảy ra với tôi.

Nằm khóc một mình trong đêm. Ảnh: Internet

Tôi vừa về tới nhà, là mẹ và em chồng xốc xỉa vọng ra: “Sao hôm nay về trễ thế, đi hẹn hò với cái thằng đầu chợ hả? Nhà này không có chứa chấp loại gái đi ăn bậy, chờ thằng Toàn nó về đi, tôi kêu nó nói phải trái trắng đen với mày”. Cô em chồng còn xức xược chen vào: “Nhìn cái mặt lầm lầm lì lì mà cua trai giỏi phếch, dạy cho em vài chiêu đi chị”. Tôi nghẹn ứ cả cổ, không mở miệng nói được câu nào, tôi mệt lả người chạy vào phòng nằm nghĩ, trưa tôi ra định kiếm miếng cơm ăn, người nhà họ ăn sạch sẽ, tôi nhìn qua bát cơm cho chó ăn, vung vãi khắp nơi. Tôi hiểu số phận của mình còn thua con chó, nó được ăn no còn tôi chưa có hột cơm nào trong bụng.

Tôi không dám về nhà mẹ đẻ, sợ hàng xóm lại đồn lên rằng bị mẹ chồng đuổi cổ về nhà mẹ đẻ. Nghĩ thương cho cha mẹ, tôi chấp nhận một mình chịu đựng. Tôi trông chờ anh về từng ngày để bênh vực và  giải thoát cho tôi, ngày anh về anh mang theo rất nhiều tiền nhưng nó không dành cho tôi, người nhà họ lấy hết bảo rằng: “Đưa cho tôi nhiêu rồi cũng cho trai ăn”. Nỗi uất ức lên đến tận cùng, tôi chờ anh nói một câu công bằng.

Không tìm ra lối thoát cho cuộc đời. Ảnh: Internet

Anh im lặng không nói lời nào, ngày nào cũng đi nhậu với anh em làm chung. Anh chưa từng hỏi tôi chuyện là như thế nào? Anh không để ý, mắt tôi có nhiều quầng thâm, da dẻ tôi khô ráp, người tôi tiều tụy trông thấy. Anh không hỏi gì hết? Tôi muốn nói nhưng chưa có cơ hội nói, trước mặt họ tôi không mở miệng được, khi có hai đứa thì anh luôn trong trạng thái say khướt.

Rồi một ngày, mọi thứ đều bùng phát lên dữ dội, không nắm trọng sự kiểm soát của tôi. Bao nhiêu uất ức tôi đã trả hết cho họ. Tôi nói anh ta là người nhu nhược, chỉ biết nghe lời mẹ, mẹ con anh hùa lại không cho tôi một con đường sống, bao nhiêu nay tôi chịu nhiều tổn thương, chỉ chờ anh về để giải bày, anh thà nghe lời mẹ và người dưng chứ không thèm nghe tôi lấy một tiếng. Giờ anh chịu cùng tôi về nhà mẹ tôi ở không, rồi hai đứa dành dụm xây nhà riêng, tôi không thể sống nỗi trong căn nhà này được nữa.

Tôi trút bỏ mọi uất hận tôi đã chịu đựng bấy lâu nay. Ảnh: Internet

Anh ta trả lời một câu: “Không bao giờ rời khỏi nhà mình, thà anh ta mất vợ chứ không muốn mất mẹ”. Tôi đã biết cuộc đời này tôi đã không thể trong chờ vào ai nữa rồi, tự mình phải cứu lấy cuộc sống mình thôi. Tôi thu dọn quần áo về nhà mẹ đẻ, khoảng 2 tuần sau tôi và anh ta quyết định li hôn. Tôi li hôn trong cái tuổi 19, tròn 6 tháng làm vợ.

Rồi hai tuần sau tôi biết mình đã có thai gần hai tháng, tôi như rơi vào hố sâu, tôi không biết tương lai sắp tới mình sẽ ra sao. Ba mẹ tôi đến nói chuyện với nhà hắn, mẹ anh ta nói một câu: “Biết đứa con phải của thằng Toàn không? Hay là của thằng ngoài chợ? Con tôi không ăn ốc đỗ vỏ”. Nhục nhã , cay đắng lắm.

Mọi chuyện cũng trở thành quá khứ, hiện tại thì tôi đã vượt qua 18 năm hành trình làm mẹ đơn thân, cay đắng nào tôi cũng đã nếm qua, loại người nào cũng đã gặp phải. Nhăm mắt lại mở mắt ra con tôi đã 18 tuổi, mình tôi vẫn đủ sức nuôi con khôn lớn, xinh đẹp, thông minh.

Hành trình làm mẹ đơn thân hạnh phúc nhất là nhìn thấy con cười. Ảnh: Internet

Hành trình làm mẹ đơn thân, nghe đến chữ “hành trình” chắc mọi người thấy nó gian nan và vất vả, cũng đúng vì vất vả thiệt nhưng niềm vui được trông thấy con hàng ngày lớn lên nó lấn áp hết những khó nhọc. Làm người phụ nữ, hạnh phúc lớn nhất là làm mẹ. Ngày đó, tôi nghĩ sinh con lúc này sẽ là gánh nặng đối với tôi, nhưng không, nhờ có nó mà tôi có thêm sức mạnh để vượt qua tất cả, con truyền ngọn lửa hi vọng và nghị lực đến cho tôi.

Hành trình làm mẹ đơn thân khiến tôi nhận ra sai lầm vì quá dễ dãi lựa chọn bạn đời của mình để rồi phải chịu đựng trăm ngàn cay đắng. Đó cũng hoàn cảnh mà nhiều cô gái thôn quê như tôi mắc phải, chính sự sai lầm trong quan niệm hôn nhân đã dẫn đến bi kịch của cuộc đời. Dù biết bản thân mình chỉ cần mạnh mẽ thì có thể tự tay nuôi con nhưng con chúng ta sẽ thiếu vắng đi tình cha. Nên ngay từ khi bắt đầu chúng ta hãy chín chắn hơn, suy nghĩ nhiều hơn về người bạn đời để không làm khổ bản thân và cả cha mẹ chúng ta.

Diễm My

Có thế bạn quan tâm :