Hậu quả của bệnh HIV/AIDS và tấn bi kịch của một gia đình

Như mọi người vẫn thường nói hậu quả của bệnh HIV/AIDS đáng sợ hơn những gì hình dung thế nhưng sự chủ quan của không ít người về tác hại của nó đã khiến mối hiểm họa trở nên nặng nề. Nhiều gia đình đổ vỡ, vợ chồng li tán, con cái mất đi tổ ấm và những sự ra đi không bao giờ quay trở lại nữa. Thế mới thấy rằng lời cảnh báo chưa bao giờ là sai dù nó ở từng góc độ khác nhau.

Tôi biết chị Hoa khi tham gia công tác tình nguyện về việc giúp đỡ những trẻ em bị nhiễm HIV/AIDS. Lúc đầu tôi thật sự sợ khi nghe đến cụm từ này nhưng khi tìm hiểu thông tin và lắng nghe câu chuyện của nhiều người trong cuộc tôi dần có sự đồng cảm và mong muốn được giúp ích một phần nào cho xã hội, đặc biệt là những con người kém may mắn kia khi biết về hậu quả của bệnh HIV/AIDS mà họ vô tình trở thành nạn nhân.

chung tay phòng ngừa hậu quả của hiv aids

Tôi tham gia công tác tình nguyện với hi vọng giúp ích một phần sức lực của mình cho xã hội. Ảnh: Internet

Chị Hoa là một người phụ nữ có dáng dấp nhỏ bé, nước da trắng và khuôn mặt phúc hậu. Lần đầu tiên được trông thấy chị là khi tôi tìm hiểu về công việc tình nguyện để giúp đỡ cho những trẻ em bị nhiễm HIV/AIDS từ bố mẹ. Chị lập ra một nhóm gồm 10 người khi mới thành lập, tới nay cũng đã hơn 100 thành viên trải dài từ trong Bắc vào Nam, công việc chủ yếu của chúng tôi là giúp đỡ bọn trẻ bị bỏ rơi, mồ côi khi xã hội tước dần sự thừa nhận của chúng.

Ngày đầu tiên khi gia nhập, tôi còn thấy ngờ ngợ về quyết định của mình cho đến khi gặp chị và nghe về cuộc đời của người phụ nữ ấy. Chị Hoa tinh ý lắm, lại cực kì dễ thương, cái giọng nói nhẹ nhàng, âm ấm khiến những câu chuyện đời cứ vẽ dần trước mắt. Có lẽ ngoài sự cứng rắn đó tâm hồn người phụ nữ chắc hẳn đã chất chứa không ít sự cô đơn và tuyệt vọng, khi ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn xa xăm.

hướng đến việc ngăn chặn hiv aids

Ý nghĩa cao đẹp của trong nghịch cảnh của chị đã giúp tôi có cái nhìn khác hơn khi quyết định giúp đỡ những đứa trẻ kém may mắn ấy. Ảnh: Internet

Chị nói hồi xưa chị sống ở quê, gia đình nghèo lắm nhưng được cái bình yên, ba mẹ vẫn cho chị đi học cho có cái chữ như người ta, rồi khi lớn chị quen một anh trong xóm, kết hôn, sinh con như bao nhiên người phụ nữ khác. Được tầm 3 năm thì cuộc đời bắt đầu sóng gió. Trong một lần đi công việc trở về, chị bị cưỡng hiếp nhưng không dám nói vì chồng chị bị bệnh tim, không chịu được cú sốc quá lớn.

Nhưng có lẽ “giấy thì không bao giờ gói được lửa” chuyện của chị bị đồn khắp nơi khi đối tượng chẳng may bị bắt trong lần phạm tội kế tiếp. Rồi hắn bị AIDS chết khi chưa kịp xét xử, cả xóm hay tin chị bị sida. Cái gia đình bé nhỏ bỗng chốc cũng tan vỡ, chồng chị qua đời vì một cơn đau tim, đứa con gái cũng bị lây HIV từ mẹ, rồi mất luôn mấy năm sau đó. Chị bỏ xứ đi.

Những ngày ở đất lạ quê người, chị làm đủ nghề để kiếm sống, ai kêu gì làm nấy, ai mướn gì cũng phụ. Cho đến một ngày chị gặp được bé gái bán vé số dạo, cha mẹ bị AIDS chết, người thân bỏ mặc không cưu mang, chị nhận nuôi con bé rồi bắt đầu ý định thành nhóm Ước Mơ, mang ý nghĩa giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh tương tự.

giúp đỡ trẻ em bị nhiễm hiv aids

Hãy yêu thương những đứa trẻ chẳng may bị HIV/AIDS, để chúng biết rằng trong xã hội này đâu đó vẫn có những tình người rất đẹp. Ảnh: Internet

Nhóm của chị được nhiều người biết đến, các bạn trẻ hăng hái đăng kí tham gia, chị thấy mình như sống lại sau chừng ấy năm đen tối. Bây giờ chị chẳng biết những ngày tháng còn lại của mình được bao nhiêu, chị chỉ tâm niệm một điều rằng khi nào chị còn sống chị sẽ giúp bọn trẻ cảm nhận được tình thương mà chúng đã mất, dù điều đó không thật sự so sánh được với những tổn thương mà chúng từng chịu đựng trước kia.

Có đôi lúc chị khóc khi nhắc lại cái hậu quả của bệnh HIV/AIDS nó khủng khiếp đến nhường nào, khi chị chứng kiến những đứa bé trút hơi thở cuối cùng vì không chống chọi được sự tàn phá của căn bệnh. Trên tay chị một hình hài nhỏ bé mất dần sự sống, người vẫn ấm nhưng nhịp thở đã không còn, nước mắt người đàn bà rơi thành dòng khi nỗi đau cứ nối tiếp nhau kéo đến. Nhưng có lẽ chị không được bỏ cuộc, bởi chị đi rồi tụi nhỏ biết trông cậy vào ai. Tôi thấy mắt chị lại nhìn xa xăm…

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :