Khi con gái níu kéo tình yêu tôi nhận ra mình nợ một lời xin lỗi

Khi con gái níu kéo tình yêu tôi vô tình nhìn thấy hình ảnh đáng thương của con bé trên đường. Nó khóc lóc giữ lấy cánh tay người bạn trai, tì cả người rồi bị kéo lê trước mặt thiên hạ. Tôi chạy đến để đỡ nhưng nó chẳng thèm ngó ngàng, vừa giận vừa tủi tôi chỉ muốn bỏ đi để mặc nó xấu hổ nhưng tình thương con, tôi chẳng mong nó đau đớn chịu đựng như thế này.

Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng khi con gái níu kéo tình yêu lại trở nên mù quáng đến như vậy. Từ một đứa trẻ hồn nhiên lớn lên từng ngày trong mắt tôi, con bé bước vào đời như một tờ giấy trắng. Rồi đến lúc nó có mối tình đầu tiên, mối tình thứ hai tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy nó khóc. Tôi vụng về khi quan tâm đến con bé hay thật sự nó không muốn để tôi chứng kiến những lúc nó yếu lòng, tội tự hỏi và chẳng có câu trả lời…

lo lắng khi con gái níu kéo tình yêu

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến lúc đứa con gái đã từng bé bỏng của mình lại trở nên như vậy. Ảnh: Internet

Sự thật đau lòng

Chiều hôm đó nó đi làm như mọi khi kể từ cái ngày tôi cố sức kéo con bé về nhà và tránh khỏi người bạn trai đó. Nó chằng thèm nói chuyện với tôi lấy một lời. Vừa đến cửa là nó hầm hầm đi thẳng lên phòng, cho đến sáng hôm sau xuất hiện để đi làm. Tôi cố gõ cửa và cố mọi cách để có thê giao tiếp nhưng nó phớt lờ tôi.

Nhiều ngày sau tình hình vẫn không khá lên cho đến một đêm tôi giật mình nghe âm thanh lạ phát ra từ phòng con bé. Nó khóc rất to đến độ tôi nghe rõ mồn một từng tiếng nấc, rồi nó đạp một thứ gì đó rơi mạnh trên sàn. Tôi chạy đến gõ cửa liên tục nhưng nó nhất mực không mở. Vì là mẹ đơn thân nên tôi chẳng có ai cậy nhờ khi trời chỉ mới 3 giờ sáng.

giật mình giữa đêm

Tôi giật mình vì tiếng con gái ở phòng bên. Ảnh: Internet

Điều tôi chưa biết

Cố gắng nhớ lại chiếc chìa khóa dự phòng trong tủ, tôi mở ra thì nhìn thấy nó vật vã trên sàn, mọi thứ nán vụ, mảnh thủy tinh khắp nhà. Cố gắng đưa con gái ra khỏi phòng tôi cũng giật mình khi có tiếng chuông cửa. Đang lúc mọi thứ rối ren tôi đặt vội con lên ghế sofa và đi ra ngoài kiểm tra, thì thấy cậu trai mấy hôm trước đã đôi co với con bé ngoài đường.

Tôi mở cửa cho người bạn trai của con gái vào, lúc đó nó cũng quay sang bảo tôi là “Nga nói tự tử, cháu hơi lo nên chạy sang”. Chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều tôi giục thằng bé vào nhà, còn mình thì khóa cửa nhanh để trở vô. Vừa nhìn thấy thằng bé con gái tôi lại khóc nức nở cả lên, miệng không ngừng kêu “đừng bỏ em” khiến tôi vô cùng khó xử.

mở cửa

Tôi mở cửa ra ngoài để xem ai đến lúc giữa đêm. Ảnh: Internet

Khuất tất câu chuyện

Vừa trấn tĩnh con gái vừa muốn hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, tôi bảo thằng bé kể hết ngọn ngành như thế nào. Lúc đầu nó khá lúng túng nhưng tôi dịu giọng hẳn đi thì thằng bé mới bắt đầu giải thích. Hóa ra câu chuyện là một sự hiểu lầm khi thằng bé nhìn thấy tin nhắn sáng đèn trong điện thoại của con gái tôi, nghĩ người yêu phản bội nên nó nói chia tay. Con bé ấm ức không nhận nên dùng mọi cách để níu giữ tình cảm.

Đột nhiên tôi thấy mọi thứ như sụp đổ, hóa ra bao nhiêu năm bên cạnh con gái tôi chẳng hề hay biết điều gì, chẳng quan tâm đến chuyện tình cảm cũng chẳng quan tâm đến cảm xúc của nó. Tôi chỉ là một người mẹ tồi tệ, đáng thương khi không hiểu được con gái mình. Câu chuyện cuối cùng cũng sáng tỏ, thằng bé chào tạm biệt con gái tôi và xin phép được ra về.

nắm tay an ủi

Tôi đã cố dùng mọi cách để con gái và bạn trai con bé mở lòng thú nhận. Ảnh: Internet

Hối hận muộn màng

Lúc này tôi một lần nữa đối diện với con gái mình, từ sâu thẳm tôi chỉ muốn chạy đến ôm chầm và xin lỗi nó vì suốt thời gian qua đã bỏ mặc con bé. Nhưng tôi chưa kịp làm thì nó đã ôm chầm lấy tôi, nó lại khóc nức nở như một đứa trẻ và cố xin lỗi tôi trong tiếng nấc. Hai mẹ con ôm nhau khóc, những giọt nước mắt yêu thương và hối hận, cuối cùng tôi đã kịp nhận ra khi chưa quá muộn.

Giờ đây tôi nhận ra rằng khi con gái níu kéo tình yêu nó không mạnh mẽ như bề ngoài của nó, nó yếu đuối, đáng thương và mong được chở che. Có lẽ tình cảm thiếu thốn từ một người cha đúng nghĩa khiến yêu thương từ một người đàn ông đối với vớ cần thiết đến nhường nào. Tôi nợ nó, nợ nó một mái ấm gia đình thật sự, nợ sự chở che từ một người cha, nợ con bé cả hành trình trưởng thành cô đơn và một người mẹ đúng nghĩa. Hi vọng rằng những người mẹ có hoàn cảnh như tôi sẽ có cách để yêu thương con gái của mình, dù nghèo vật chất nhưng tình thương phải thật giàu có.

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :