Khi làm mẹ đơn thân là lúc con tim tôi đã chết

Khi làm mẹ đơn thân là lúc con tim tôi đã chết, tôi không thể và cũng không dám mở trái tim mình ra với bất cứ ai, tôi sợ bi kịch lại xảy ra với cuộc đời mình lần nữa. Mất anh ấy, mọi hi vọng về cuộc sống của tôi cũng đổ vỡ,  tôi muốn theo anh làm bạn dưới suối vàng nhưng lúc đấy trong bụng tôi còn có đứa nhỏ, tôi không thể để đứa con chưa được chào đời mà phải nhắm mắt vĩnh viễn.

Ngày anh ra đi, anh mang theo trái tim vụn vỡ của tôi. Tôi tưởng rằng, cả cuộc đời mình sẽ được hạnh phúc bên cạnh anh – tôi và anh đã trải qua rất nhiều khó khăn mới được ở bên cạnh nhau, tôi đã phải cãi lời cha mẹ để theo anh lên thành phố nhưng sao kết cục vẫn là nước mắt. Tại sao ông trời lại quá tàn nhẫn với chúng tôi.

Tôi đau đớn đến tuyệt vọng. Ảnh: Internet

Anh – một người đàn ông tuyệt vời, hiền lành, chu đáo luôn biết cách làm tôi cười, anh yêu thương và chiều chuộng tôi hết mức. Tôi – một người con gái cứng đầu và bướng bỉnh, tôi yêu anh theo một cách hoang dại. Hai đứa tôi chơi với nhau ngay từ nhỏ. Nhà chúng tôi cũng không khá giả gì nhưng tôi may mắn có đầy đủ lẫn cha và mẹ, còn anh cha bỏ theo người phụ nữ khác để mẹ anh trở thành một người phụ nữ đơn thân. Tôi được đi học, anh đến lớp 9 nghĩ học đi làm phụ hồ.

Anh nói với tôi: “Anh sẽ cố gắng học làm thợ hồ để sau này tự tay xây lên ngôi nhà của chúng ta, em phải sinh cho anh hai cô công chúa nhỏ, anh tin gia đình nhỏ chúng ta lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.” Anh là vậy, mặc dù anh không có cuộc sống hạnh phúc như bao người nhưng trái tim của anh lúc nào cũng ấm áp, luôn hi sinh vì mọi người.

Ngày chúng tôi cùng hạnh phúc bên nhau. Ảnh: Internet

Chúng tôi có một tình yêu rất đẹp, cùng nhau thả diều trên những cánh đồng gặt lúa, ban đêm lại hẹn hò nhau đào chuột, bắt óc, anh dùng sợi dừa đan cho tôi đồng hồ, nhẫn, dây chuyền, anh bảo: “Chờ anh làm vài năm nữa, anh sắm chúng cho em”. Tôi cười nhạo anh: “Vài năm nữa của anh chắc phải gần cuối đời”. Nhẹ nhàng vậy thôi nhưng rất đỗi bình yên.

Tôi học xong cấp 3 đậu vào trường Cao đẳng Sư Phạm, anh lúc đó cũng thành thạo tay nghề. Ban ngày anh đi làm, buổi tối anh chạy vào thành phố, đến trước kí túc xá đưa cho tôi tô hủ tiếu thơm phức cũng có khi là một bịch trái cây để đem lên cho cả phòng ăn. Ba năm sau khi ra trường, tôi được nhận vào trường cấp hai của Xã, đấy cũng là lúc chuyện tình của chúng tôi gặp nhiều trắc trở.

Hạnh phúc là những điều bình yên và giản dị nhất. Ảnh: Internet

Tôi làm được vài tháng, có một thầy giáo dạy cùng trường để ý đến tôi, gia đình anh ta cũng diện khá giả. Thầy về nhà tôi, xin phép cha mẹ để được hẹn hò với tôi, ba mẹ tôi đồng ý ngay. Mẹ bảo tôi rằng: “Có chỗ ngon vậy, lo mà giữ, con gái muốn sướng phải có một tấm chồng tốt, thằng An nó lông bông, cha thì không có, sau này chỉ có cái khổ”. Cha mẹ tôi gán ghép cho tôi với anh ta, cấm cửa anh không cho vào nhà tôi nữa.

Xóm giềng đồn ầm lên, tôi sắp làm đám cưới với thầy giáo cùng trường. Tiếng đồn đến tai anh, hôm đó anh chạy lên trường tôi dạy, rủ tôi đi theo anh lên thành phố lập nghiệp, sau này có tiền rồi về quê trả hiếu cho cha mẹ sau. Tôi ban đầu nghe hơi  bối rối, không biết lên đó sẽ làm gì, rồi ăn đâu, ở đâu. Anh nói với tôi: “Anh có khoản tiền để dành, anh có tay nghề lên đó xin làm thợ hồ, rồi anh chở em đi xin chỗ dạy, không thì anh kiếm chỗ mở quán nước cho em bán.” Tôi đồng ý theo anh.

Chúng tôi quyết định đi tìm hạnh phúc của riêng mình. Ảnh: Internet

Chúng tôi hạnh phúc cùng nhau bên căn phòng trọ nhỏ hẹp, mặc dù anh có làm mệt tới đâu về tới phòng cũng vui vẻ, dịu dàng với tôi. Anh khi lãnh lương đều mua cho tôi bộ đồ đẹp, dẫn tôi đi ăn ngoan, anh không có nhiều tiền nhưng dường như tất cả tiền của anh đều đưa cho tôi. Hai chúng tôi cố gắng tích góp để sau này về quê xây nhà.

Tưởng chừng hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng tôi nhưng ngày tôi nghe báo tin anh bị mảng bê tông rơi trúng đầu tử vong tại chỗ cũng là ngày tôi phát hiện mình đã mang thai 2 tháng. Tôi điếng người như chết đi sống lại, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, chồng tôi đâu, người tôi lạnh ngắt không còn một chút máu, tôi nằm miên man, xác tôi ở đây nhưng hồn đã  trôi lạc về đâu, con tim tôi đã chết thật rồi.

Con sinh ra trong sự thiếu vắng tình cha. Ảnh: Internet

Nhớ lại khoảng thời gian đấy, tim tôi lại nhói đau như chiện mới vừa xảy ra. Nhờ vào tiền chúng tôi dành dụm cùng tiền bồi thường của công ty mà tôi cùng con sống sót được tới ngày hôm nay. Khoảng thời gian 7 năm, khi làm bà mẹ đơn thân, tôi chỉ biết nửa cuộc đời còn lại sống là vì con, tôi chờ đến ngày con tôi lập gia đình, tôi sẽ theo anh làm vợ chồng nơi suối vàng.

Khi làm bà mẹ đơn thân, hạnh phúc duy nhất là nụ cười của con. Nhiều người khuyên tôi nên đi bước nữa, tôi còn quá trẻ, tôi cười trừ, tôi biết tôi sẽ không bao giờ mở lòng được với ai, ngày anh ra đi con tim tôi đã chết rồi.

Mẹ cố gắng làm tất cả là vì con. Ảnh: Internet

Khi làm mẹ đơn thân, tôi lường trước được mọi khó khăn cũng như những thiệt thòi mà con tôi gặp phải nhưng tôi sẽ cố gắng hoàn thành trọn vai bố và mẹ, tôi không giàu có cho con tôi đủ đầy như bao cha mẹ khác nhưng tôi dành trọn cả tình yêu thương cùng thời gian rãnh rỗi của mình cho con, cũng như anh ra đi nhưng anh vẫn luôn dõi theo mẹ con tôi, phù hộ và giúp đỡ khi chúng tôi cần.

Vậy đấy, khi làm mẹ đơn thân nó tủi hổ nhưng cũng lắm hạnh phúc, chỉ cần hai mẹ con biết nương tựa vào nhau thì dù khó khăn nào cũng chỉ là thử thách. Đời người là một ẩn số, chỉ biết hiện tại là vậy, tương lai không ai nói trước được điều gì nên mọi người cứ sống hết mình và yêu thương thật nhiều cho hôm nay, cũng như tôi và anh không bao giờ hối tiếc vì chúng tôi đã dành trọn cả tình yêu thương cho nhau.

Diễm My

Có thế bạn quan tâm :