Không dùng bao cao su khi quan hệ chỉ một lần mà tôi hối hận cả một đời

Không dùng bao cao su khi quan hệ chỉ một lần duy nhất đó mà trái tim tôi bây giờ đã không thể nào lành lặn những vết thương được nữa. Nghe cứ như bông đùa nhưng hóa ra nó lại là sự thật, thật đến nỗi khi đối diện với bốn bức tường, tôi nghe rõ mồn một thứ âm thanh ghê sợ của nỗi cô đơn. Giá như tôi đã không làm như vậy…

Tôi lớn lên ở vùng nông thôn cũ, nhà không phải hộ nghèo cũng chẳng khá giả, nếu dùng một khái niệm rõ ràng để hiểu thì nó là hạng trung lưu. Bố mẹ tôi là cán bộ đã về hưu, có lần trong câu chuyện tình của hai người tôi được nghe kể lại, lúc ấy cũng là cậu học sinh cấp 3 nên ông chú cười sặc sụa bảo “Chả hiểu sao, bố cháu nói với chú chỉ vì không dùng bao cao su khi quan hệ mà ổng có cháu đấy. Vợ chồng kiêng cữ đợi vài năm thế mà mày lại ham ra đời sớm quá”. Tôi cười gãi đầu không biết nói sao, hóa ra mình là một tai nạn đáng yêu của bố mẹ.

sinh viên đại học

Tôi trở thành một cậu sinh viên cơ khí và quyết định lựa chọn con đường học xa nhà. Ảnh: Internet

Rồi sau kì thi đại học, tôi đỗ vào một trường cơ khí nằm ven thành phố, do xa nhà nên bố mẹ cho ở trọ trên đó với người dì. Tôi không phải đi làm thêm hay các công việc bán thời gian như bao đứa bạn sinh viên khác, vì công việc chính của tôi là chăm sóc cho dì sau giờ học và được thưởng một khoản hậu hĩnh. Dù nó khá nhàn hạ với một đứa con trai như tôi nhưng được chăm sóc người nhà cũng là một điều cảm thấy hạnh phúc.

Cuộc sống của tôi chả có gì đặc biệt cho đến khi tôi gặp cô gái của đời mình. Chúng tôi yêu nhau trọn vẹn thanh xuân đẹp nhất cuộc đời cô ấy. Nhưng mọi thứ vốn dĩ đâu mãi bằng phẳng, cô ấy ra đi sau một tai nạn xe, mọi thứ tốt đẹp mà tôi có được mất hết sau một đêm, và đêm ấy trời mưa rất to. Tôi cũng có vài ba mối tình sau đó nhưng chúng cũng chẳng đi đến đâu vì hình bóng người con gái tôi yêu chưa bao giờ biến mất, những sự thay thế chỉ là lấp trống nỗi cô đơn của cuộc đời mình.

cô dâu và chú rể

Năm 30 tuổi tôi kết hôn với một cô gái được bố mẹ giới thiệu. Ảnh: Internet

Nhưng khi tôi bước sang tuổi 30, gia đình giới thiệu cho một cô gái thôn trên, đẹp người đẹp nết và nổi tiếng là ngoan hiền. Chúng tôi kết hôn được 2 năm thì có cháu trai đầu tiên, khi tôi ổn định công việc tại một công ty vận tải. Rồi thằng bé đi học mẫu giáo, tôi được bổ nhiệm ở một vị trí cao hơn trong thành phố, nhưng do chưa đủ điều kiện nên vợ con vẫn ở ngoài quê đợi khi tôi mua được nhà thì chuyển vào sống hẳn trong đây.

Tôi bắt đầu cuộc sống của một thằng đàn ông kết hôn xa vợ, thỉnh thoảng cuối tuần có thời gian thì về lại quê chơi với thằng nhỏ ít hôm. Những cuộc làm ăn trên bàn nhậu ngày càng nhiều, tôi trở nên bê bết hơn khi bắt đầu phải tiếp xúc với một môi trường mới. Trong một lần say khướt, tôi qua đêm với một cô gái làng chơi và không dùng bao cao su khi quan hệ, đến lúc tỉnh dậy cơn ác mộng chính thức bắt đầu.

lo sợ không dùng bao cao su khi quan hệ

Sau khi thức dậy, tôi lo sợ phát hiện ra mình đã không dùng bao cao su quan hệ tối qua. Ảnh: Internet

Tôi thầm nghĩ mọi thứ không đáng phải lo ngại, không đi kiểm tra lại, cũng chẳng màng bận tâm cho đến khi một vài năm sau đó, trong một đợt hiến máu nhân đạo, khi thực hiện xong xét nghiệm, đơn vị từ chối nhận máu của tôi, vỡ lẽ tôi biết mình bị HIV/AIDS thời kì cuối. Mọi thứ như sụp đổ khi cầm trên tay kết quả, tôi bắt đầu cờ bạc, rượu chè, tôi chán ghét bản thân mình, thường xuyên quát mắng vợ con.

Một hôm vợ tôi tình cờ phát hiện tờ giấy, cô ấy lên cơn co giật vì sốc, nhưng lúc đó tôi không có nhà, thằng bé thì đi học, cô ấy cũng qua đời. Mẹ vợ tôi vì thế mà gặp phải cơn đau tim khi hay tin con gái mất, bà cũng không qua khỏi chỉ vài tiếng sau đó. Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tôi đã khiến hai con người ra đi mãi mãi, mẹ tôi vì thế mà đổ bệnh cũng mất sau vài tháng kể từ ngày vợ tôi chết. Con trai tôi trở thành đứa trẻ mồ côi mẹ, thằng bé mặc cảm vì có một người cha bị si đa, đến nỗi tôi phải làm thủ tục chuyển trường vì con không chịu nổi áp lực xã hội.

người đàn ông cảm thấy hối hận

Những nỗi hối hận muộn màng chỉ vì một phút chốc sai lầm mà tôi không bao giờ sửa chữa được nữa. Ảnh: Internet

Bây giờ chỉ còn lại mình tôi trong căn phòng thiếu mất bóng dáng người phụ nữ đã chung sống hơn 10 năm, lạnh lẽo và cô đơn đến mức khiến con người ta khiếp sợ. Tôi không biết khi nào mình sẽ chết, bởi cơ thể giờ chỉ là một thân xác hao mòn vì tội lỗi, gặm nhấm sự đáng sợ của những lỗi lầm mà tôi mãi mãi không bao giờ sửa sai được nữa.

Tôi chỉ muốn nói với ai đó rằng, đừng chứng tỏ bản lĩnh kệch cỡm của một thằng đàn ông, đừng ngu ngốc không dùng bao cao su khi quan hệ, đừng để những khoái cảm tầm thường giết chết chính bản thân và chính gia đình mình. Nếu có sống, hãy sống cuộc đời đúng nghĩa, hãy trân trọng những điều tốt đẹp nhất mà mình đang có, hãy thông minh để học cách bảo vệ bản thân, bảo vệ gia đình và những người mình yêu thương.

Nguyễn Ngân

Có thế bạn quan tâm :