Kỷ niệm ngày cưới buồn và câu chuyện của người đàn bà góa

Tôi lang thang Sài Gòn những ngày mưa nhiều để viết về kỷ niệm ngày cưới buồn của những người đàn bà góa bụa. Nghĩ cũng lạ khi hẳn có bao nhiêu đề tài để viết, về những điều tươi đẹp trong cái không gian rộng lớn, nhưng chật hẹp người này. Chị, một người phụ nữ đơn thuần, phong sương bởi những phiên chợ từ sớm với hàng nước nhỏ và trở về nhà khi thị thành bớt hối hả.

Đề tài nghe cái tên lạ lẫm đến mắc cười của tôi cũng mấy lần khiến chúng bạn cùng ngành thấy trớt trớt nhưng thì vậy thôi chứ tôi lại thấy tâm đắc với nó nhiều lắm. “ Kỷ niệm ngày cưới buồn lắm nhỏ ơi, có mình ên hà, ổng đi rồi chả lẽ chị mua bánh thổi nến một mình người ta trêu cho thúi mặt.” với cái giọng miền tây lơ lớ của người đàn bà 45 tuổi, sống ở Sài Gòn hơn 40 mùa nắng mưa.

kỷ niệm ngày cưới buồn của chị bán nước vỉa hè

Chị đời thường như chính câu chuyện của một người đàn nhỏ bé giữa Sài Gòn đông đúc. Ảnh: Internet

Sài Gòn mưa và câu chuyện buồn của chị

Tôi gặp chị vào một ngày thành phố cũng mưa nhiều như bao nhiêu ngày nó đã mưa từ mấy mùa trước. Hình dáng người đàn bà liêu xiêu che lại mái hiên bằng tấm bạc sờn rách, để hàng nước không phải ướt lem nhem, còn tôi chỉ là một người qua đường trú tạm mấy giọt nước để khỏi ướt người.

Chị nhìn tôi cười hì hì bảo vào trong mà đứng, đứng ngoài mưa ướt hết rồi lạnh bệnh hổng ai lo. Tự nhiên lại thấy thương cái con người xa lạ lần đầu gặp gỡ, ủa đâu có quen mà thân ngộ lắm. Rồi tôi kéo ghế, mua chai nước trà đóng nắp để ủng hộ người đàn bà tốt bụng. Cơn mưa lạnh ngắt lôi những con người ấm áp lại gần nhau.

Lúc đầu thì chúng tôi nói về Sài Gòn, nói về mưa về công việc và gia cảnh. Câu chuyện dần hồi lại đưa tôi vào cuộc đời của chị. Thấy cái dáng vẻ yếu ớt thế mà người đàn bà đã hai lần đò lại một mình trơ trọi trong thành phố có bấy nhiêu con người này. Chị kể cho tôi nghe về những năm tháng thanh xuân đi qua như chớp mắt, cái tuổi trẻ nhiều lệ mà cuối đời cũng thưa thớt nụ cười lắm.

mua sai gon

Sài Gòn vẫn cứ mưa để miên man theo câu chuyện của chị. Ảnh: Internet

Hồi tưởng

Hồi đó thì chị quê ở Bạc Liêu, theo ba má lên Sài Gòn ở từ những năm mới giải phóng, lúc đầu khó khăn sau đỡ hơn rồi tự nhiên tai nạn ập đến, nhà cháy, chị bơ vơ. Thấy tội quá địa phương đưa chị vô trại trẻ mồ côi của thành phố, đến năm 15 tuổi thì trốn ra, lang thang làm đủ nghề kiếm sống.

Rồi sang năm 17 chị lấy chồng làm nghề bốc vác trong chợ, ở được 5 năm thì anh gặp tai nạn, chị lỡ 1 lần đò. Hơn 5 năm sau chị đi thêm bước nữa với ông thợ sơn bị vợ bỏ. Không nhiều tiền nhưng cũng thấy hạnh phúc được 2, 3 năm. Hai người sống với nhau không có con cái gì, không biết tại như vậy mà ổng nản rồi cuốn đồ đi, lúc về nhà chị thấy quần áo của mỗi của riêng mình. Mấy người trong xóm đồn lên ổng chán chị nên theo người đàn bà khác, chị cười tỉnh bơ.

Được một hồi tự nhiên chị rớt nước mắt, sụt sịt nhắc về anh chồng đầu tiên, nhớ cái hồi đám cưới đơn giản, mặc áo dài đỏ, đội cái khăn trùm đầu voan trắng về nhà chồng. Cũng có kỉ niệm được mấy năm ngày cưới thì anh đi luôn, đi mãi hông chịu về nữa. Tưởng hông thương được ai, ai dè thương thêm ông nữa thì ổng cũng bỏ đi, mà đi theo người khác.

mưa sài gòn về đêm

Cơn mưa thôi không dứt khi ánh đèn lên hệt như nỗi buồn của chị. Ảnh: Internet

Chuyện của những con người

Chị quay sang hỏi tôi “Ê nhỏ, rồi mày theo nghề này bộ hông định có chồng hay sao mà dầm mưa đi hỏi người ta đủ thứ chiện vậy?” tôi nhìn chị cười hì hì hổng biết nói sao thì chị lại được dịp nói thêm câu nữa. “Nói chứ biết đâu mày kiếm được người hợp ý, chung cái đam mê chạy long nhong vầy, có cái chữ nghĩa nhiều khi hạnh phúc hơn tao không chừng!”, rồi chị cười hề hề để xua tan bầu không khí tẻ nhạt của những con người rảnh rỗi bởi móc chuyện để buồn vu vơ.

Tôi chia tay chị khi cơn mưa ráo hẳn, Sài Gòn khuấy động bởi tiếng kèn in ỏi. Cái đề tài kỷ niệm ngày cưới buồn của những người đàn bà trong tôi như thêm một mảng màu mới, về cuộc đời của những con người lao động bị số phận làm cho bất hạnh. Tôi lên chiếc xe buýt quen thuộc trở về nhà, lại nhìn dòng người ngoài kia hối hả tự hỏi “Liệu bất hạnh rồi có hạnh phúc lại không?”.

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :