Kỷ niệm ngày cưới ông bà trong hồi ức của tôi!

Kỷ niệm ngày cưới ông bà tôi mang theo chiếc bánh tự tay làm chạy hối hả về nhà. Con đường quê hôm nay như dài hơn mọi bữa, ở xa ngọn bông sứ cao vút như réo gọi tôi nhanh chân hơn nữa. Trong lòng tự nhiên hôm nay lại thấy khác lạ, không yên, nhao nháo lên vì hồi hộp, bồn chồn, ông bà ơi đợi con tí nữa thôi…

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh kỷ niệm ngày cưới ông bà 40 năm, lúc đó tôi đã là cô bé 8 tuổi. Ông bà cách nhau hẳn 7 tuổi, tuy có hay cãi vã đôi tiếng nhưng có gì ngon cũng dành hết phần cho nhau. Lúc tôi về thì ông hay bảo tôi bày bừa lộn xộn còn bà thì cứ bênh cháu mãi để ông không mắng nữa.

kỷ niệm ngày cưới ông bà trong ký ức

Với tôi những hình ảnh về bà luôn hiện lên rất rõ. Ảnh: Internet

Những câu chuyện kể lại

Mẹ tôi kể ông bà quen nhau từ cái hồi bà là cô gái 17 tuổi, xinh đẹp nhất vùng, dáng người cao, gương mặt phúc hậu, mắt sáng như trăng rằm. Còn ông là một cậu con trai chăm chỉ, nổi tiếng hiền lành, chịu khó nhưng gia cảnh có hơi cơ cực. Ấy vậy mà họ yêu nhau, thương nhau rồi kết hôn khi lên tuổi 19.

Lúc mới lấy về, nhà nghèo lắm, chỉ có mỗi chiếc giường tre đã cũ để nằm, một cái bàn và hai cái ghế để ăn cơm. Nhà thì lợp lá, nền đất thấp lè tè. Nhưng ông vốn tính siêng năng nên không đầy 3 năm, mọi thứ khá giả nhiều hơn trước. Đến khi bà sinh dì hai tôi, rồi dì ba, dì tư cậu năm tới mẹ tôi và một cậu út nữa mọi thứ có hơi chút khó khăn.

Mẹ bảo dù nhà đông con nhưng bà chưa bao giờ để cậu dì thiếu thốn, bảo mấy đứa phải chăm chỉ học hành để có cái chữ với người ta. Khi tôi sinh ra thì cuộc sống cũng đã đơn cực hơn trước, mọi người đều có gia đình riêng, ông bà lúc này cũng đã hơn 60 tuổi. Nhưng lại rất yêu thương nhau dù đã hơn 30 năm chung sống.

ông bà nắm tay nhau đi bộ

Ông bà rất yêu thương nhau. Ảnh: Internet

Hồi ức về bà

Đến hôm tổ chức kỉ niệm 40 năm ngày cưới, con cháu tề tụ về nhà, bà mừng cười khin khít, ổng thì kể đủ thứ chiện cho mấy đứa nhỏ nghe. Lúc đó cũng là làm tiệc mừng thọ cho ông bà nên người thân đến chúc mừng nhiều lắm. Xong tiệc tối đến tôi xin mẹ ở lại ngủ với bà một đêm. Bà hay nằm kể cho tôi nghe mấy chuyện lúc nhỏ, rồi quạt mát để tôi ngủ ngon hơn. Tôi hứa với bà là 15 năm nữa khi tôi lớn sẽ tự tay làm cái bánh thiệt to để mùng kỉ niệm ngày cưới ông bà.

Hôm nay là kỉ niệm 55 ngày cưới của ông bà, tôi đã chuẩn bị một cái bánh rất to mang từ trên tỉnh về. Nhưng đi nửa đoạn thì không hiểu sao xe đột nhiên chết máy, vậy là tôi bắt một chiếc xe Honda ôm để đi thật nhanh về cho kịp. Nhìn từ xa cảm giác thân thuộc ùa về, chắc bà sẽ vui lắm khi tôi đã làm được lời hứa của mình.

Tôi dừng chân trước cổng, thấy mọi người nhộn nhịp, nhốn nháo một góc, tôi cứ nghĩ là đang chuẩn bị gì đó. Lần qua đám đông tôi thấy bà nằm thở mệt nhọc trên giường, ông đưa tay giữ chặt, rồi tiếng dì hai thút thít ở trong. 5 phút sau một chiếc xe cấp cứu dừng lại trước nhà, tôi không còn nhớ chiếc bánh ở đâu, chỉ biết vội vã theo xe để đưa bà vào viện.

người bà lúc bệnh

Những phút cuối đời bà chỉ kịp nhìn gương mặt tôi mà khó nói thành tiếng. Ảnh: Internet

Kết

Cơn đau tim khiến bà hôn 2 ngày sau đó, mọi thứ như đổ sụp. Tôi cảm giác rằng cuộc đời này bất công đến nổi cướp đi cả tuổi thơ và giờ thì sắp cướp đi người tôi yêu thương nhất. Hôm sau bà tỉnh dậy nhưng ống thở khiến bà không nói được với tôi câu nào. Bà nhìn tôi nước mắt rơi từng dòng, còn tôi thì chỉ biết thu mình lại vì sợ hãi, nhưng vẫn luôn trấn tĩnh bà bằng những gì tôi có thể.

Hai ngày sau bà tôi mất, kỷ niệm ngày cưới của ông bà bỗng chốc không còn nữa, chiếc bánh tôi làm giờ chỉ có thể để cho bà ngửi chút hương của nó. Tôi vẫn không chấp nhận được sự thật dù đã hơn 2 năm trôi qua. Khi nhớ tới bà lòng tôi lại nhói lên nỗi đau không tả được, nước mắt cứ chực trào lúc nào không biết. Tôi vẫn còn nhớ cái đôi tay xương xẩu đó nắm lấy tay tôi, cái nụ cười hiền ơi là hiền như bà tiên trong cổ tích. Bà ơi sao không chịu đợi con!

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :