Làm mẹ đơn thân ở tuổi 24 là vì tôi muốn đền đáp chút công ơn dành cho anh

Tôi chấp nhận làm mẹ đơn thân ở tuổi 24, tôi không đủ tự tin làm vợ của anh. Tôi biết, cả hai chúng tôi còn yêu nhau nhưng nỗi ám ảnh về diện mạo của tôi không đủ sức để tôi níu kéo được anh, tôi chấp nhận bỏ cuộc. Anh là người đàn ông tốt, anh xứng đáng có được hạnh phúc mới.

Tôi tin “mỗi con người sinh ra đều có một số phận”, từ khi tôi làm mẹ đơn thân ở tuổi 24, tôi đã rất tin vào điều đấy. Nhưng sao ông trời không biết cách chia đều sự công bằng cho mọi người, có những người có tất cả mọi thứ, nhưng có những người chỉ cần thở thôi cũng đã rất khó khăn.

số phận không may mắn

Số phận của tôi không may mắn như bao người. Ảnh: Internet

Ba mẹ tôi có hai đứa con gái, tôi là con gái đầu. Tôi sinh ra trong lúc gia đình còn khó khăn, tôi thiếu thốn đủ thứ, ngay từ nhỏ đã phải đi làm để giúp đỡ cha mẹ. Mẹ tôi sinh ra em gái thứ hai, ba mẹ tôi trúng số độc đắc. Rồi xây nhà mới, ba mẹ tôi bắt đầu làm ăn phất lên.

Tôi sinh ra mang diện mạo xấu xí, em tôi lại rất đỗi xinh đẹp. Mẹ tôi đi coi bói, nói rằng “con gái thứ hai là con vàng của nhà bà, nó hạp tuổi hai người sau này sẽ được ăn nên làm ra”. Mẹ tôi nghe vậy nên rất thương yêu và chiều chuộng nó, chăm nó như là một cô công chúa.

làm mẹ đơn thân ở tuổi 24

Tôi tự ti, mặc cảm về ngoại hình của mình. Ảnh: Internet

Mọi chuyện trong nhà tôi đều gánh hết, nấu ăn, giặt giũ, quét dọn nhà cửa, chăn bò…tất cả đều chỉ một tay tôi lo. Em tôi chỉ có đi học về, ăn uống rồi nghỉ ngơi, mọi người nhìn vào đều trêu đùa nói tôi là con ghẻ của ba mẹ.

Tôi lớn lên trong sự tự ti, mặc cảm về bản thân mình và trong sự thương hại của mọi người xung quanh. Tôi sống cô độc, tự khép bản thân mình lại không dám nói chuyện với bất cứ ai. Nhưng tôi vẫn may mắn có được một cậu bạn. Cậu ấy là thiên thần mà ông trời còn một chút xót thương ban tặng cho tôi.

cô độc không ai chia sẻ

Tôi cô độc không ai muốn nói chuyện với tôi. Ảnh: Internet

Khi tôi bị bạn bè trêu chọc, cậu ấy đã đứng ra bảo vệ tôi, chỉ mình cậu ấy dám nói chuyện và chơi đùa cùng tôi. Số phận cậu ấy cũng không hơn gì tôi mấy, ngay từ nhỏ ba mẹ đã rời bỏ cậu đi, cậu sống nương tựa vào bà ngoại.

Năm tôi 16 tuổi, tôi đã đồng ý làm bạn gái cậu ấy. Tôi biết trên đời này, ngoài cậu ấy ra không còn ai thương yêu tôi cả, kể cả ba mẹ tôi. Hai người họ, suốt ngày chỉ quan tâm đến đứa em gái của tôi. Chăm chút, trưng diện, sắm sửa cho nó mọi thứ. Tôi nghe đâu, mọi người dự tính cho nó đi thi Hoa hậu. Tôi nghĩ cũng vui khi mình được làm chị của Hoa hậu, nhưng nhiều khi tôi nhìn nó trong lòng cũng rất ganh tị, nhủ lòng mình chắc kiếp trước ăn ở không tốt.

hai người hạnh phúc bên nhau

Anh ấy chấp nhận ở bên cạnh tôi. Ảnh: Internet

Khi hàng xóm xầm xì về chuyện tôi có người yêu, ba mẹ tôi bắt đầu biết chuyện tôi quen cậu ấy, nhưng mẹ chỉ bảo tôi một câu “tao sợ cả đời này không ai dám quen mày, có đứa rước tao cũng mừng, trước khi nó chịu lấy mày thì đừng làm gì để tao mang nhục”. Tôi cũng đã quen với sự hất hủi này rồi, nên muốn khóc cũng không còn nước mắt để mà chảy.

Năm 22 tuổi, tôi và cậu ấy tính chuyện cưới xin. Năm đó, em gái tôi thi hoa hậu và nằm trong top 10 hoa hậu Việt Nam, mẹ tôi mừng lắm nên cũng không thời gian để ý đến chuyện của tôi. Khi đó, em tôi cũng quen được với một anh đại gia, em tôi đã mang thai với anh ta, gia đình tôi thúc cưới, năm đó em tôi cũng cưới chồng. Chuyện của tôi thì đành gác lại.

nắm tay nhau bước tiếp

Chúng tôi quyết định làm đám cưới với nhau. Ảnh: Internet

Ba tháng sau đó, hai đứa tôi cũng cưới nhau. Đám cưới em gái tôi linh đình bao nhiêu thì đám cưới tôi hầu như không một ai hay biết, chỉ làm mâm cơm đãi những ngươi thân thiết. Tôi cũng thấy đủ hạnh phúc lắm rồi vì từ nay tôi sống được là chính tôi, không phải cố gắng  gượng ép bản thân để mỉm cười với những người không thích sự tồn tại của tôi.

Năm 23 tuổi, tôi mang thai và sinh con. Tôi mang thai nhưng mẹ tôi chưa hề qua thăm tôi lấy một  lần, trong khi em gái tôi mẹ vào tận Sài Gòn để chăm sóc và chăm con cho nó. Từ nhỏ đến lơn, nó chưa từng đụng móng tay vào bất cứ thứ gì, nên mọi thứ đều mẹ tôi lo. Nó sống rất thỏai mái, có người giúp việc lo chuyện gia đình, suốt ngày chỉ biết mua sắm và làm đẹp.

làm mẹ đơn thân ở tuổi 24

Tôi mang thai và sinh con cho anh ấy. Ảnh: Internet

Còn tôi, khi tôi sinh con, người mập lên cả chục kí, bà ngoại đã lớn tuổi cũng không giúp ích được nhiều. Lương tháng chồng tôi cũng ít, nên sau khi sinh con tôi cũng phải đi làm kiếm tiền, ai thuê gì cũng làm. Tôi làm việc ngoài nắng, da tôi bắt đầu sạm đen, nám đầy mặt. Tôi không ra hình hài của một người phụ nữ.

Tôi chỉ lo kiếm tiền, con tôi còn chưa đủ tiền để mua sữa thì sao tôi đành lòng chăm chút làm đẹp bản thân. Tôi biết, “đàn ông yêu bằng mắt” khi về đến nhà thấy người phụ nữ xấu xí, da thì thô ráp, đen sạm, để nhìn nhau còn thấy ngại huống chi là việc đụng chạm thân xác.

chật vật công việc mưu sinh

Tôi cực nhọc kiếm tiền để lo cho con. Ảnh: Internet

Đã mấy tháng nay, chúng tôi đã không gần gũi nhau, nỗi ám ảnh về diện mạo của mình không đủ sức để tôi đến gần anh ấy. Dạo gần đây anh hay đi làm về trễ, anh về tới nhà là cắm cúi ăn cơm, nựng con rồi lên giường ngủ. Nhiều ngày, chúng tôi còn không dám mở miệng hỏi thăm nhau dù một câu. Tôi biết, anh cũng chịu áp lực với những người làm chung, họ chọc ghẹo anh vì cưới phải một cô vợ xấu xí.

Tôi nghĩ mình nên buông tha anh, chấp nhận làm mẹ đơn thân ở tuổi 24. Trước kia, anh sợ tôi cô đơn chịu chấp nhận bên cạnh tôi, cưới tôi về làm vợ nhưng bây giờ tôi không còn không đủ tự tin để đứng bên cạnh anh, huống chi là cho anh những nhu cầu của một người đàn ông? Tôi lẽ ích kỉ để anh sống cả đời với một người như tôi sao?

làm mẹ đơn thân ở tuổi 24

Tôi làm mẹ đơn thân ở tuổi 24. Ảnh: Internet

Tôi sẽ dẫn con đi đến một nơi mà không ai hay biết, tôi sẽ làm mẹ đơn thân ở tuổi 24, một mình chăm sóc con, nuôi dưỡng con. Chồng tôi khi đó sẽ dễ dàng có được hạnh phúc mới? Anh xứng đáng vì điều đó. Trong khi hai chúng tôi còn lưu giữ những hình ảnh đẹp về nhau thì tôi nên rời đi. Để một ngày, lỡ như anh có quen người phụ nữ mới, chắc khi đó trái tim tôi sẽ tan nát. Khi đấy, sẽ là sự hận thù, tôi chắc cũng không thiết tha gì với cuộc sống này nữa.

Tôi chấp nhận làm mẹ đơn thân ở tuổi 24, vì anh quá tốt, anh đã hi sinh quá nhiều vì tôi. Đây là lúc tôi phải đền đáp chút công ơn cho anh. Thoát khỏi nơi này, chắc lòng tôi cũng sẽ bình yên hơn.  Nơi này đã khiến tôi chịu quá nhiều sự tổn thương, tôi có ba, có mẹ, có em gái nhưng họ không xem tôi là người thân. Tôi có chồng, nhưng anh lại không dám nhìn vào mặt tôi. Diện mạo này là ba mẹ cho tôi nhưng tại sao họ lại không chấp nhận tôi?

Diễm My

Có thế bạn quan tâm :