Mất cái ngàn vàng giữa ngày thi đại học và câu chuyện dài của quá khứ

Mất cái ngàn vàng giữa ngày thi đại học là kí ức ám ảnh nhất cuộc đời khi tôi bất chợt nhớ lại dù mọi chuyện đã hơn 10 năm trôi qua. Cái ngày quyết định con đường tương lai phía trước  khi ngưỡng cửa đang dần mở ra bỗng chốc tối sầm lại. Tôi từ một người hoạt bát, năng động hơn 2 năm trở nên trầm tính, ít nói, chẳng muốn tiếp xúc với bất kì ai.

Khi ấy tôi vừa tròn 18 tuổi, thanh xuân chỉ mới bắt đầu và đạt không ít thành tích đáng nể trong học tập. Nhưng có lẽ lúc đang hạnh phúc nhất tôi cũng nhận lấy không ít đau đớn mà bản thân tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ lành lặn lại được. Một đứa con gái chập chững bước vào đời, chạm mốc thời điểm quyết định lại mất cái ngàn vàng giữa ngày thi đại học.

mất cái ngàn vàng giữa ngày thi đại học

Tôi chưa bao giờ nghĩ cánh cửa đại học sẽ có lúc đóng sầm ngay trước mắt. Ảnh: Internet

Hồi ức đáng sợ…………

Tôi vẫn nhớ như in khi ấy tôi từ quê lên thành phố để dự thi. Ở cổng bến xe lạ đường lạ nước được ông anh họ chở về khu nhà trọ để ở nhờ ít hôm. Vì điều kiện gia đình khó khăn nên ba mẹ không thể đi cùng tôi để tiết kiệm chi phí đi lại, ăn ở hơn 3-4 ngày. Phần anh họ cũng ở với mấy người chị nên cả nhà cảm thấy an tâm hơn.

Do là nhà nguyên căn nên các chị mỗi người ở một phòng, anh họ tôi cũng có một phòng riêng gần tầng thượng. Thế nhưng công việc của các chị đa phần là giờ hành chính nên chỉ có buổi tối mới ở lại nhà, chỉ có tôi và anh họ do anh ấy thường đi làm vào ca đêm. Sau khi sắp xếp xong chỗ ở cho tôi thì anh cũng về phòng ngủ để tối lại đi làm.

đi vào phòng

Tôi đi vào phòng để dọn dẹp đồ đạc và chuẩn bị cho ngày mai thi. Ảnh: Internet

……..kéo theo những ám ảnh

Tôi dọn dẹp đồ đạc, tranh thủ chợp mắt và ôn lại bài vở. Đến tối các chị về thì chúng tôi cùng nhau nấu cơm, ăn uống rồi hôm sau chị họ cùng phòng đưa tôi đến địa điểm thi. Buổi đầu tiên kết thúc khá thuận lợi, tôi bắt xe ôm trở về nhà, nghỉ ngơi, chuẩn bị bài vở để thi vào ngày hôm sau.

Khi đang tắm ở phòng dưới lầu tôi nghe có tiếng xe về, sợ là ai đó nên có ngóng ra xem thì thấy anh họ tôi bước tôi. Vì bất ngờ nên tôi hơi luống cuống, đóng cửa lại rồi thay quần áo đi ra. Không hiểu sao anh họ đứng đó một hồi làm gì không rõ, tôi có hỏi thì anh không trả lời, người cứ gục gục một chỗ. Khi tôi tiến lại gần phát hiện ra anh khá xỉn, sợ có chuyện không hay nên tôi dìu anh lên phòng để nghỉ.

đi tắm

Khi đang tắm thì tôi nghe có tiếng người bên ngoài đi về. Ảnh: Internet

Đau đớn không thể nói nên lời…!

Vừa lên đến nơi thì anh đột nhiên tì người xuống, kéo cả người tôi bổ nhào theo, đột nhiên anh đẩy tôi sang một bên rồi giựt phăng chiếc áo trên người ra khiến tôi không kịp phản ứng. Tôi chỉ kịp ú ở kêu lên nhưng anh đã dùng miệng khóa chặt môi tôi lại, với sức mạnh của người đàn ông chỉ biết giãy giụa trong tuyệt vọng.

Vừa lúc được thả ra tôi như chết lặng, không ngừng gào khóc, anh chếnh choáng lại bên tôi xin lỗi. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra một ngày nào đó mình mất cái ngàn vàng giữa ngày thi đại học, tôi chẳng biết nói như thế nào với người nhà, chẳng còn đủ bình tĩnh để thi ngày tiếp theo. Mọi thứ trong đầu lúc này chỉ là một cơn ám ảnh mãi không thể nào xóa được. Rồi hôm sau tôi vào phòng thi với một tâm trạng không thể tệ hơn được nữa, không viết được một câu chữ rõ ràng.

đi thi

Tôi chẳng thể viết được chữ nào cho bài thi của ngày hôm sau. Ảnh: Internet

Tháng ngày tăm tối

Sau khi trở về quê tôi không nói không rằng, ba mẹ càng thêm lo lắng, kết quả năm đó tôi thi trượt với số điểm môn đầu tuyệt đối và 2 môn còn lại đều không điểm, khiến mọi người hết sức ngỡ ngàng. Mẹ cũng đã hỏi đi hỏi lại mấy lần nhưng tôi chẳng thể thốt lên được lí do rằng mình đã bị cưỡng hiếp một cách đáng sợ đến như thế. Cuộc đời tôi rơi vào những năm tháng tăm tối nhất.

Tôi bắt đầu không nói chuyện nhiều, tránh tiếp xúc với những người con trai, đàn ông trong xóm, đêm với tôi là chuỗi ác mộng kéo dài. Nhưng cho đến một ngày tôi gặp được anh, một thầy giáo thành phố về tỉnh lẻ dạy học, tôi bắt đầu học lại cách để tìm chính bản thân của mình. Tháng ngày vực dậy là cả một câu chuyện dài sau đó.

Có lẽ câu chuyện mất cái ngàn vàng giữa ngày thi đại học sẽ khép lại như vậy nhưng anh đã một lần nữa khơi gợi để tôi đối diện sự thật và vượt qua nỗi sợ hãi của cuộc đời mình. Anh không chê tôi đã không còn trong trắng, cũng không chê bai gia đình khó nghèo. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua những thời kì thử thách nhất để bây giờ nó mãi là bí mật của riêng tôi và anh cho đến tận cuối đời.

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :