Nếu em mất đi cái ngàn vàng anh có yêu em không?

“Nếu em mất đi cái ngàn vàng anh có yêu em không?” – tôi thầm thì vào tai anh khi hai đứa đang hẹn hò bên một quán nước ven sông. Anh đưa mắt nhìn tôi một hồi lâu rồi tủm tỉm cười không nói một lời nào. Tôi giận dỗi vì không nhận được câu trả lời mà bản thân mình muốn nhưng anh cũng chỉ im lặng và lấp liếm cho qua chuyện lại khiến tôi trở nên bực mình hơn.

Chúng tôi thường xuyên cãi nhau về chuyện nếu như tôi mất đi cái ngàn vàng của người con gái mà người khơi gợi và kiếm cớ luôn là tôi, còn anh thì chỉ im lặng và muốn nói những chuyện vui hơn. Được ít hôm cho tôi bớt giận anh mới dám hỏi han và chúng tôi lại trở về như trước, vẫn hẹn hò, đi chơi, đi ăn uống như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

buồn rầu vì mất đi cái ngàn vàng

Tôi và anh thường cải nhau vì chẳng bao giờ anh chịu trả lời tôi. Ảnh: Internet

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó khi mình gặp anh, nếu như không có cuộc gặp gỡ định mệnh ấy thì bây giờ tôi cũng chẳng còn cái tư cách gì để trở thành người giận dỗi và dám mở miệng hỏi anh về chuyện mất đi cái ngàn vàng nữa. Anh đã tông vào xe đạp của tôi khi rẽ hướng vào bãi giữ xe của khách sạn, tôi đau đến điếng người lại đang hoang mang sợ hãi khi quyết định đến khách sạn “bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học” vì gia đình quá túng quẫn. Trong lúc bối rối vừa đau vừa sợ khi sắp phải đối mặt với người đàn ông lạ mua cái ngàn vàng của mình thì một gương mặt thư sinh, chiếc kính cận dày đến mấy lớp đứng trước mắt tôi hỏi nhỏ “xin lỗi, em có sao không, có bị thương chỗ nào không?” rồi dìu tôi sang bên kia đường.

Chiếc xe đạp bị gãy một bên sườn, thắng cũng đứt, người tôi thì trầy trụa khắp nơi, vẻ mặt hoang mang khi đứa con gái khóc ngất lên vì đau khiến anh bối rối. Sau khi băng bó xong vết thương ở bệnh viện, anh xin phép đưa tôi về kí túc xá và ít hôm nữa sẽ mang chiếc xe đã sửa lại sang cho tôi. Vì đau lại vì sợ nên tôi cũng chỉ ú ớ cho qua chuyện đến khi lần thứ hai gặp lại anh.

Với cái dáng vẻ thư sinh thoạt như lần đầu gặp gỡ, lần này tinh thần ổn định hơn nên tôi thấy anh khá quen mặt nhưng cố hình dung mãi vẫn không nhớ được là từng thấy ở đâu. Sau một hồi trò chuyện tôi mới nhớ ra anh là sinh viên khóa trên chuyên ngành tâm lí, đã không ít lần xuất hiện trên bảng tin của trường về hành động tình nguyện tốt và những đóng góp lớn cho khoa.

hôn nhau dưới hoàng hôn

Chúng tôi hẹn hò nhau như một sự sắp đặt của định mệnh. Ảnh: Internet

Sự tình cờ từ cái ngày tai nạn ấy và cái duyên chung trường chính vì thế mà gắn chặt chúng tôi thành một. Cho đến về sau này trước ngày cưới tôi đã kể cho anh nghe chuyện hôm gặp gỡ đầu tiên là lúc tôi quyết định bán cái ngàn vàng lấy tiền đi học tại trước cửa khách sạn đó, nhưng không biết do xui khiến hay sắp đặt của ý trời mà tôi chưa kịp hành động nông nỗi đã bị xe anh suýt tông trúng.

Đến ngày cưới trước hôm chúng tôi làm lễ, anh đã cho tôi câu trả lời mà bấy lâu nay chờ đợi. Việc còn hay mất đối với anh đó cũng chỉ là một hình thức cơ thể, anh không dám khẳng định mình là người bao dung nhưng anh biết cái gì nên tha thứ và cái gì không nên. Nếu tôi vì một lí do nào đó không như ý muốn, anh không bận tâm nhưng anh không phải là người hướng về quá khứ của người khác nên dù tôi có như thế nào, điều anh cần chính là cách sống của tôi, sự chung thủy và phẩm hạnh của tôi chứ không phải là cái tôi còn hay đã mất.

Tôi không biết bản thân mình có thật sự hài lòng hay không, cũng chẳng biết lời anh nói đến lúc nào sẽ thay đổi nhưng giờ đây tôi đã cảm nhận được như thế nào mới là hạnh phúc và học cách trân trọng nó ra sao. Chúng tôi đã kết hôn với nhau được 10 năm, có với nhau 2 đứa con gái và có một công việc ổn định với chức vụ cao. Ba mẹ tôi giờ đây cũng được sung túc hơn trước, các em cũng học hành đến nơi và anh chị cũng thành đạt hơn trước.

ngồi viết sách

Nếu ngày đó tôi biết sai mà vẫn cố chấp chắc có lẽ tôi đã không thể được như hôm. Ảnh: Internet

Đôi lúc tôi đã thử nghĩ nếu ngày hôm đó không gặp anh, nếu ngày hôm đó tôi mất đi cái ngàn vàng của đời người con gái, tôi tuyệt vọng và buông xuôi mọi thứ vì không chấp nhận sự thật thì có lẽ cuộc sống sẽ khác đi nhiều lắm. Có những con đường tưởng chừng là ngõ cụt nhưng chỉ cần quay đầu đi một hướng khác mọi chuyện sẽ không tồi tệ như chúng ta đã từng tưởng tượng. Nếu một ngày bạn đã từng suy nghĩ như tôi, hãy im lặng và nghĩ đến những điều tồi tệ nếu chúng ta quyết định sai lầm, bạn sẽ thấy không có đường cụt chỉ là suy nghĩ cụt để kết thúc cuộc đời với kết cụt tồi tệ nhất. Tin tưởng và lựa chọn những điều đúng bạn sẽ thầm cảm ơn vì mình đã không nông nỗi.

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :