Tiền tài danh vọng anh không có, em chấp nhận không?

Tiền tài danh vọng anh không có, anh thật sự không có gì trong tay ngoài sức lao động, tình yêu dành cho em và những điều anh đã từng học được” – là lời mà anh đã nói với chị khi hai quyết định đi đến hôn nhân với nhau. Nhưng chị đã từ bỏ anh vì anh chẳng có gì trong tay, dù hai người cũng định chuyện kết hôn. Chị tự hỏi tương lai như thế nào khi lấy phải một người trắng tay như vậy?

5 năm trôi qua, người đàn ông từng ngại ngùng khẳng định “tiền tài danh vọng anh không có, anh không có điều gì cả” đã kết hôn và có một gia đình hạnh phúc. Vợ anh mang thai đứa con đầu lòng, chi nhánh mới của cửa hàng vừa khai trương, anh như ngập tràn trong những hạnh phúc đến ào ạt nhưng rồi gián đoạn bất chợt khi anh gặp lại người từng thương 5 năm trước.

tiền tài danh vọng anh không có

Anh ngập tràn hạnh phúc khi vợ mang thai đứa con đầu lòng. Ảnh: Internet

Ngày ta gặp lại

Chị xuất hiện bất ngờ đến độ anh không nghĩ sẽ gặp lại chị ở cái thành phố xa xôi này. Chị trông hốc hách hơn, mệt mỏi và có chút phiền muộn ánh lên trong đôi mắt. Hôm đó anh đi mua thức ăn cho vợ thì gặp chị là nhân viên phục vụ ở đấy. Lúc đầu anh còn e ngại vì sợ nhận nhầm người cho đến khi người chủ gọi đúng tên chị anh mới biết là mình đã đúng.

Chị vẫn nhìn ra anh ngay từ khi vào quán nhưng chị ngại, chị sợ anh trông thấy bộ dạng thảm hại của mình. Chị cố tình tránh né, còn anh hiểu ra điều gì nên sau khi anh mua xong thức ăn cũng vội vã rời đi. Ngày kế tiếp anh đến quán để tìm chị nhưng chủ quán bảo chị đã nghỉ, anh biết chị cố tình tránh né nên anh cũng không thôi không tìm kiếm.

hai người đàn ông nói chuyện

Anh tìm đến cô hôm sau nhưng người chủ bảo cô đã nghỉ. Ảnh: Internet

Gọi là cố nhân

Một thời gian sau đang trên đường trở về nhà, anh nhìn thấy một người phụ nữ có dáng vấp giống như chị ở trạm xe bus. Anh dừng lại thì đúng là chị, chị bỏ đi, anh vội vã đuổi theo, đến tận góc ngã 4 chị bị ngã nên anh đỡ chị vào bên trong đường để hỏi chuyện. Ánh mắt rụt rè ấy của chị khiến anh cảm thấy bối rối, họ tìm một quán nước bên đường để nói chuyện.

Lúc đầu chị vẫn còn ngại, nên chỉ gầm cuối mặt nhìn xuống chân. Anh cố dùng mọi cách để chị mở lòng hơn và chia sẻ. Câu chuyện kéo dài hơn 2 tiếng cho đến khi anh nhận cuộc điện thoại của vợ vào lúc đêm muộn. Anh xin phép đưa chị về nhà rồi hẹn một dịp nào đó sẽ giúp chị tìm một công việc tốt hơn. Chị cuối đầu tạm biệt.

hai người trò chuyện

Anh dùng mọi cách để chị mở lòng chia sẻ câu chuyện của mình. Ảnh: Int

Hồi tưởng quá khứ

Trên đường về anh miên man suy nghĩ về những lời chị nói, về quá khứ của hai người. Anh không sao quên được cái ngày anh bộc bạch hết mọi thứ với chị, anh bảo tiền tài danh vọng anh đều không có cũng là lúc chị bỏ mặc cảm xúc tổn thương của anh mà rời đi. Chị đi theo một người đàn ông nhiều tiền khác và anh đã từng nghĩ sẽ đợi chị suy nghĩ lại.

Vậy mà 2 năm chờ đợi đăng đẳng không một lời hỏi thăm, không một lời nhắn nhủ dù anh đã nhiều lần gửi thư cho chị. Dù chị không nói gì nhiều nhưng anh biết chị hối hận, hối hận vì đã từ bỏ anh, chị hối tiếc với cuộc sống hiện tại vì danh vọng giàu sang mà phụ người. Sau tất cả điều còn lại với anh chỉ là nghĩa bạn bè gắn bó, anh đã có gia đình của mình và người vợ chấp nhận sự nghèo khó khi lựa chọn anh.

người đàn ông nhìn về phía xa

Sau tất cả anh đã hiểu mình thật sự cần gì và nên buông bỏ điều gì. Ảnh: Internet

Ân hận muộn màng

Sau khi thu xếp công việc ổn định cho chị cũng là lúc vợ anh sinh xong, sợ vợ suy nghĩ nhiều nên khi con vừa tròn 3 tháng anh đã bộc bạch với vợ mọi thứ. Người phụ nữ hiền hậu nắm chặt tay chồng như một sự cảm thông của một người tri kỉ thật sự. Anh thầm cảm ơn cuộc đời vì đã cho anh gặp người đúng lúc, buông bỏ được những sự cay đắng bấy lâu nay.

Tiền tài danh vọng anh không có, tiền tài danh vọng…” câu nói văng vẳng trong đầu chị khi giật mình thức giấc. Chị khóc tức tưởi như một đứa trẻ, chị nhìn khắp căn phòng ộp ẹp mà cảm thấy tủi hổ, Giá như chị đã không vì sự tham lam của bản thân mà cùng anh tiếp tục vượt qua khó khăn trước mắt thì bây giờ chị đã không khổ như vậy. Chị hối hận nhưng làm sao được, chị lại nhìn lên trần nhà…

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :