Tình yêu thủy chung còn mãi liệu có phải do giá trị của thời gian

Tình yêu thủy chung còn mãi, bạn có tin vào điều đó không? Tôi cũng đã nghe rất nhiều lần về câu chuyện tình yêu, nhưng để tin tưởng vào sự tồn tại của cái gọi là chung thủy tôi chưa tin lấy một lần. Ấy vậy mà cái ngày rất đỗi bình thường đó, tôi nhận ra rằng niềm tin có thể không tồn tại nhưng sự thật là điều không ai có quyền được phũ nhận.

Đó là câu chuyện của riêng tôi, xảy ra hơn 10 năm về trước, khi tôi còn là một thiếu nữ đôi mươi với biết bao nhiêu hoài bão của cuộc đời. Nghe có vẻ chút văn chương mụ mị, sến súa nhưng ở cái giai đoạn bấy giờ, so với thời điểm hiện tại thì mọi thứ đã quá cũ kỉ nhiều rồi. Tôi lại là một đứa con gái chưa biết yêu là gì thì làm sao có được cái niềm tin vào tình yêu thủy chung còn mãi.

tình yêu thủy chung còn mãi

Tình yêu thủy chung còn mãi là suốt bao nhiêu năm trôi qua trong lòng có còn nghĩa đến nhau hay không. Ảnh: Internet

1. Khoảng dạo đầu cho một câu chuyện

Những năm 80 khi tôi chỉ là một cô học sinh trung học, không xinh đẹp, cũng chẳng nổi bật hơn bất kì ai, nhưng tôi được cái tiếng học giỏi nhất trường, lại có cá tính nên cũng khiến nhiều anh trai tỏ vẻ ngưỡng mộ, chứ yêu thích thì tôi nghĩ không được mấy người.

Đúng lúc đó khi tôi bước vào giai đoạn cuối cấp, thì trường có cho điều về một thầy giáo khá trẻ, nghe đâu là một cử nhân du học ở bển về, tinh thông khá nhiều thứ, đặc biệt là thiên văn, một lĩnh vực còn khá mới mẻ lúc bấy giờ và cũng không ai hứng thú nghiên cứu, nhưng với đứa như tôi lại là một điều thú vị, vì tôi vốn thích nhiều thứ liên quan đến bầu trời.

Tôi bắt đầu lâm la tìm hiểu, giả vờ hỏi thầy những bài toán khó, gợi mở một chút về hành trình để đi tìm đến các vì sao của một đứa con gái đam mê nhiều về khoa học. Dần dần chúng tôi nhận ra khá nhiều điểm tương đồng ở nhau như ngược đời ở chỗ tôi thì quá mạnh mẽ còn thầy chỉ lại thích những cô gái hiền lành, mà điều đó tôi lại không quan tâm.

mối tình học trò

Từ những lần chỉ bài đến cách chia sẻ tôi cảm thấy như có sự tương đồng hơn với thầy. Ảnh: Internet

2. Hành trình…

Chúng tôi bắt đầu dành nhiều thời gian sau tốt nghiệp để đi ngắm sao và nghiên cứu về sự xoay quanh của trái đất, một đề tài chỉ với tôi là thú vị và với thầy thì nó đã là đam mê. Lúc đó thầy cũng có khá nhiều nữ sinh để ý, nên câu chuyện của tôi bị mang ra xầm xì, đột nhiên thầy dần chú ý nhiều hơn đến tôi, bởi những ánh mắt nhìn lén vô tình bị tôi bắt gặp rồi gãi đầu cười bâng quơ.

Đến một hôm chúng tôi quyết định tiến xa hơn bằng cách lên núi để quan sát những chòm sau mỗi năm chỉ xuất hiện đúng một lần. Vì tôi sống với ông bà từ nhỏ, lại là đứa mạnh mẽ nên việc đi xa không quá khó khăn là mấy và chuyến hành trình thật sự bắt đầu.

Chuyến xe hơn 3 giờ đồng hồ và 2 giờ đồng hồ leo núi, cuối cùng chúng tôi cũng lên được tới đỉnh, nhìn khắp nơi phủ màu hồng ánh cam của hoàng hôn đang đi dần xuống “lòng đất” chúng tôi tin rằng mình đã có một sự lựa chọn vô cùng đúng đắn, cảnh vật lúc này khiến tôi chỉ muốn gom lại mà cất ở một nơi trang trọng nhất của hồi ức…

hoàng hôn trên núi

Nhìn hoàng hôn từ trên đỉnh núi tôi chỉ muốn gom cả cạnh vật cất giữ vào bên trong hồi ức của mình. Ảnh: Internet

3. Duyên phận…

Đêm hôm đó chúng tôi dành cả buổi tối để quan sát những chòm sao, câu chuyện liên quan đến chúng và trong đó là những hành trình mà thầy đã đi qua được gói gọn trong 2 từ chia sẻ. Tôi bắt đầu cảm nhận được cái lạnh và cái mệt rã rời của chuyến đi đến mức ngủ quên lúc nào không rõ đến khi tỉnh lại thì thấy mình đã gục trên vai thầy, còn thầy thì lại chăm chú nhìn tôi.

Trong bất giác tôi không kiểm soát được cảm xúc của riêng mình, ú ớ rồi bỏ chạy vào lều, để mặc thầy ngồi đó. Sáng hôm sau chúng tôi chuẩn bị hành lí để ra về thì trong lúc dọn dẹp tôi lại bất cẩn ngã nhào lên người thầy, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, vỗi vã đứng dậy nhưng bị cái gì đó giữ chặt khiến tôi không tài nào trở mình được.

Hóa ra thầy đã vòng tay ôm lấy người tôi, những câu chữ lúc ấy khiến ngượng chín mặt, cũng không lấy tay để che lại được, chẳng biết là duyên phận hay ý người mà tôi với thầy quen nhau từ dạo đó.

nắm tay nhau đi dạo biển

Từ đó chúng tôi chính thức yêu nhau. Ảnh: Internet

4. Tình yêu giản dị

Khi chúng tôi công khai mói quan hệ là lúc tôi vừa làm xong lễ tốt nghiệp, rồi hai năm sau đó thì kết hôn với nhau. Chúng tôi có với nhau một đứa con gái nhỏ. Lúc con bé tròn 5 tuổi anh đi rồi không về nữa. Nước mắt chảy thành dòng ở trong, nhìn đôi mắt của con mà tim tôi như bị xé toạc thành nhiều mảnh, tôi giận anh, đến cả đời này cũng không quên vì đã bỏ tôi trơ trọi lại một mình.

Nhưng tôi biết anh không yêu ai khác ngoài tôi, đã hơn 10 năm mà bao nhiêu mối tình tìm đến, bao nhiêu cô gái vây quanh anh cũng chưa cho tôi một cảm giác hờn ghen hay sự hoài nghi về một người đàn ông phản bội. Vẫn đều đặn và chăm chỉ, anh cần mẫn để vung đắp gia đình và một người con gái mà anh đã yêu thầm từ ngày đầu gặp mặt.

Và nếu bây giờ có ai hỏi tôi một lần nữa tôi sẽ nói rằng tôi tin vào tình yêu thủy chung còn mãi, tin vào người đàn ông của cuộc đời mình. Người mà tôi lần đầu tiêu trong đời yêu bằng trái tim trong sáng nhất, yêu bằng cái nhìn chân thành nhất. Ở một nơi rất xa tôi chắc rằng anh vẫn dõi theo mẹ con tôi, vẫn yêu thương cái gia đình nhỏ bé mà anh đã từng muốn suốt đời xây đắp. Có lẽ chúng tôi sẽ lại hẹn yêu nhau nhưng ở một kiếp khác.

Lý Ngân

Có thế bạn quan tâm :