Tôi quyết định làm mẹ đơn thân tuổi 18 vì không chịu đựng nổi sự hành hạ của chồng

Làm mẹ đơn thân tuổi 18 có lẽ là quyết định quan trọng và mạo hiểm nhất trong cuộc đời nhỏ bé của tôi. Dẫu biết sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng tôi vẫn lựa chọn như vậy, bởi vì tôi đã không thể chịu đựng nổi cuộc sống như địa ngục khi phải ở cùng với một người chồng vũ phu và một người cha độc ác muốn giết chết đứa con ruột của mình.

Tôi là một cô gái quê mùa, được sinh ra trong một gia đình nghèo khó. Cha mẹ tôi vốn thuần nghề nông, nhưng chỉ là đi làm thuê làm mướn cho người ta. Vì tôi là con cả trong gia đình, sau tôi còn cả một bầy em nheo nhóc nên từ lúc 6 tuổi tôi đã phải thay mẹ làm việc nhà và chăm sóc các em.

Hơn nữa, ba mẹ cũng không có tiền cho tôi đến trường nên tôi cũng không được học hành đến nơi đến chốn. Cũng may là tôi còn biết chữ vì ba tôi cũng thương con gái, ông biết tôi chịu nhiều thiệt thòi nên có thời gian rảnh thì ông sẽ dạy chữ cho tôi.

bé gái quét nhà

Tôi phải thay mẹ làm việc nhà và chăm em. Ảnh: Internet

Nhiều lúc tôi nghĩ mà buồn vì trên đời này sự bất công luôn mãi tồn tại, người thì ăn không hết còn có kẻ lại chẳng có gì để ăn. Vòng đói nghèo cứ vẫn luôn luẩn quẩn khiến chúng tôi không thể nào thoát ra được. Không những vậy, vì thằng em út của tôi gặp tai nạn nhập viện nên ba mẹ tôi phải mang nợ của người ta một số tiền lớn để chữa trị cho nó.

Vì thế, cuộc sống của gia đình tôi lại càng khó khăn hơn trước gấp trăm lần, cha mẹ tôi phải cật lực làm việc từ sáng sớm đến tối muộn. Tôi thì cũng tất bật làm việc nhà và chăm sóc vườn rau nhỏ của gia đình để có rau đem ra chợ bán. Mặc dù ai cũng quần quật làm việc một cách điên cuồng nhưng món tiền nợ hơn 20 triệu quá lớn so với khả năng của gia đình tôi, chúng tôi làm còn không đủ ăn thì kiếm đâu ra tiền để trả nợ?

Trong khi ba mẹ tôi đang như kiến bò trên chảo nóng vì sắp đến hạn trả nợ mà vẫn không có tiền để trả thì chủ nợ của chúng tôi lại đề nghị gả tôi cho con trai út của họ thì xem như món nợ sẽ giảm xuống còn một nửa và chúng tôi có thể trả dần dần.

Ba mẹ tôi vì thương con gái nên không đồng ý liền mà xin họ cho thêm thời gian để suy nghĩ, nhưng tôi thì không, tôi muốn giúp gia đình nhanh chóng thoát nợ nên đã đồng ý và yêu cầu chủ nợ phải có giấy cam kết đàng hoàng. Như vậy tôi mới có thể yên tâm là họ không lừa mình.

chồng trao nhẫn cưới cho vợ

Tôi lấy chồng để giúp ba mẹ trả nợ. Ảnh: Internet

Khi cam kết được hai bên thỏa thuận, tôi chính thức về nhà của chủ nợ làm dâu. Mặc dù nói tôi là vợ của cậu út nhưng thực chất không có bất kì đám hỏi đám cưới nào được tổ chức cả, thậm chí là giấy đăng ký kết hôn cũng không có. Vai trò của tôi trong gia đình họ thì cũng giống như người giúp việc vậy, tệ hại hơn là chính chị giúp việc cũng vô cùng coi thường tôi. Tôi cũng không lấy làm ngạc nhiên hay mong họ đối xử tốt với mình, chỉ cần họ giữ đúng lời hứa với gia đình tôi là tôi đã mãn nguyện rồi. Về phía “chồng” tôi, mặc dù là con út nhưng anh ta đã 25 tuổi, trong khi tôi chỉ mới 17 mà thôi.

Tôi cảm thấy tuổi mình quá nhỏ so với anh ta nên cũng cảm thấy có chút sợ hãi vì tôi cũng chưa biết đến việc vợ chồng là như thế nào. Sỡ dĩ ba mẹ anh ta muốn cưới tôi cho anh là để họ sớm có cháu nội bồng bế vì anh là con trai độc đinh trong nhà, trước anh còn có hai người chị nữa nhưng họ đều đã đi lấy chồng.

Không hiểu vì lý do gì mà chồng tôi bắt tôi uống thuốc tránh thai và cảnh cáo rằng nếu để mang thai thì anh ta sẽ không bỏ qua cho tôi. Tôi hoàn toàn đồng ý và không dám cãi nửa lời. Dần dà, thời gian trôi đi, tôi lấy chồng được gần 1 năm, ba mẹ tôi đã trả gần hết nợ cho nhà chồng  tôi khiến tôi cũng phần nào yên tâm.

Riêng tôi khi đi làm dâu thì mọi việc nhà như nấu ăn, quét dọn, giặt giũ… tôi đều làm hết, tôi cũng không thấy vất vả gì cả vì khi ở nhà mình tôi còn làm nhiều và mệt nhọc hơn thế. Vấn đề duy nhất khiến ba mẹ chồng khó chịu với tôi ở đây đó là tôi vẫn chưa mang thai và sinh cháu cho họ.

cô gái buồn nhìn vào góc tường

Tôi bị chồng mình ép uống thuốc tránh thai. Ảnh: Internet

Tôi cũng mặc kệ bọn họ cay nghiệt như thế nào và cứ tưởng mọi chuyện sẽ êm xuôi rồi trôi qua, tôi còn tưởng tượng ra cảnh mẹ chồng vì chê tôi không đẻ được sẽ đuổi tôi đi, như vậy thật quá hợp ý của tôi vì lúc đo tôi sẽ được tự do. Thế nhưng, không hiểu vì cớ gì mẹ chồng lại lôi tôi đến bệnh viện khám sức khỏe sinh sản. Kết quả là bác sỹ bảo tôi hoàn toàn có khả năng sinh nở bình thường, không mang thai có lẽ là do đang sử dụng biện pháp tránh thai. Nghe như vậy tôi thật sự hoảng hốt, mẹ chồng tôi đương nhiên rất nhạy bén liền hiểu được nguyên nhân là do đâu.

Vừa về đến nhà, bà liền xông vào phòng của vợ chồng tôi lục lọi và dễ dàng tìm được vĩ thuốc tránh thai dưới gối của tôi. Mẹ chồng tức giận lao vào tát tôi một cái, hỏi tại sao lại làm việc này. Tôi cũng khờ dại trả lời rằng do chồng tôi ép tôi làm như thế chứ tôi không hề có chủ ý này.

Nghe tôi nói như vậy thì lúc này mẹ chồng tôi mới dịu lại một chút và nhẹ nhàng bảo tôi ngưng ngay việc này, còn chồng tôi thì để bà “xử lý”. Bây giờ tôi cảm thấy khó xử thật sự, vì nếu mang thai thì tôi sợ chồng sẽ đánh chết tôi. Nhưng nếu không mang thai thì mẹ chồng cũng không chịu buông tha cho tôi. Mẹ chồng thấy tôi hoang mang thì lại dỗ ngọt tôi, nói rằng chỉ cần tôi sinh cháu nội thì nợ nần coi như xóa hết. Câu nói đó như một mũi tên bắn trúng tâm lý của tôi. Vì vậy, tôi đã đồng ý ngưng uống thuốc tránh thai.

Sau 3 tháng không uống thuốc, tôi đã thật sự mang thai. Chồng tôi cũng nhanh chóng biết chuyện, trước mặt mẹ thì anh ta không làm gì tôi cả, chỉ đề nghị rằng muốn đưa tôi đi du lịch để tâm trạng được thoải mái hơn. Anh ta nói thế làm tôi nổi cả da gà và cảm thấy bất an vô cùng, nhưng mẹ chồng tôi lại tỉnh bơ để tôi đi cùng anh ta mặc dù tôi có phản đối. Có lẽ bà vui quá nên đã quên mất chuyện con trai bà không muốn tôi mang thai.

mẹ bầu ngồi bên cửa sổ

Mẹ chồng đề nghị nếu tôi mang thai thì sẽ xóa nợ cho gia đình. Ảnh: Internet

Kết cục là đúng như tôi dự đoán, anh ta chỉ đưa tôi đến một khách sạn trong vùng rồi nhốt tôi ở đó để đánh đập dã man. Anh ta làm vậy là vừa để hả giận mà vừa muốn gây thương tích cho tôi rồi sẽ về nói với mẹ chồng là tôi bị tai nạn nên sảy thai. Tôi nhanh chóng nhận ra mục đích của anh ta nên tôi luôn co quắp người và ôm chặt bụng khi bị đánh.

Tôi nhất quyết dùng cả tính mạng để bảo vệ con của mình, tôi cũng khá may mắn vì con tôi rất mạnh mẽ, mặc dù tôi bị thương khá nhiều nhưng nó cũng không hề rời khỏi cơ thể tôi. Qua ngày hôm sau, nhân lúc anh ta vẫn còn say ngủ thì tôi đã không hề do dự mà bỏ trốn. Tôi đã ăn trộm một ít tiền của chồng và chạy ra bến xe để trốn lên Sài Gòn.

Cuộc chạy trốn của tôi cũng đã gặp nhiều may mắn và thành công, tôi vô tình được một sư thầy tốt bụng đi cùng xe giới thiệu cho một ngôi chùa để vào đó lánh tạm. Sau khi ổn định chỗ ở, tôi có gửi thư về nhà để kể rõ ngọn nguồn hoàn cảnh của mình cho ba mẹ và nhờ họ nói với nhà chồng tôi rằng tôi đã chết rồi, tôi không muốn gia đình gặp rắc rối vì mình và tôi tin chắc rằng họ sẽ hiểu cho tôi mà thôi.

Quyết định làm mẹ đơn thân tuổi 18, tôi cảm thấy bản thân mình không hề sai lầm vì đã bảo vệ được con. Hiện nay, tôi mang thai đã đươc 7 tháng, những ni cô trong chùa biết hoàn cảnh của tôi nên đã tận tình giúp đỡ. Họ dạy tôi thêu thùa để kiếm thêm thu nhập. Tôi thấy mình may mắn vì nếu không rời khỏi người chồng độc ác thì đứa bé của tôi sẽ gặp nhiều nguy hiểm và có lẽ đã không còn.

Hoàng Oanh (Sưu tầm)

Có thế bạn quan tâm :